Chương 3: Biết giả vờ thật

Trần Tỷ:

Biết giả vờ thật.

Đường Tự Đình biết giả vờ thật.

Hôm qua có nói thế nào thì tình cảm cũng dịu đi đôi chút, hôm nay tôi liền nghĩ đến chuyện mang cơm đến cho anh ấy. Hơn nữa đêm qua sau khi ngủ, tôi còn nghe thấy Đường Tự Đình ho mấy tiếng.

Tôi là một nhiếp ảnh gia, bình thường sẽ chụp người mẫu hoặc chụp ảnh quảng cáo cho một vài tạp chí, khi bận thì rất bận, lúc rảnh cũng rất rảnh.

Hôm nay vốn dĩ có vài thứ cần chụp nhưng đến phút cuối lại hủy nên tôi ở nhà nấu một vài món cho Đường Tự Đình, còn nấu canh bổ phổi, đun nhỏ lửa hơn hai tiếng đồng hồ, mất nhiêu đó công sức nhưng cũng không biết anh ấy có thể khoẻ hơn được không.

Tôi định đến công ty của Đường Tự Đình mà không nói cho anh ấy biết, có lẽ anh ấy còn tưởng tôi đang ở nhà ngủ.

Tôi vẫn luôn được chào đón khi đến công ty của anh ấy, cũng không có ai ngăn tôi lại bởi vì mọi người đều biết tôi, ngoại trừ một vài người mới sau bữa tụ tập lần trước chưa từng gặp ra. Nhưng chưa từng gặp thì cũng từng nghe nói đến, bởi vì cô gái ở quầy lễ tân, Diêu Diêu vẫn luôn ship couple của tôi và Đường Tự Đình, ngày nào cũng nhắc đến tôi.

Tôi cũng không đến tay không, lần nào cũng mang trà chiều cho bọn họ, ai cũng nói cắn người miệng mềm (*), bình thường bọn họ gặp tôi cũng nói nhiều lời hay ý đẹp hơn.

(*) câu đầy đủ là nói bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, ý chỉ đã ăn của người ta thì phải nói chuyện mềm mỏng với người ta.

"Anh Tỷ, anh tới rồi ạ?" Tôi còn chưa bước vào, Diêu Diêu đã nhìn thấy tôi, chạy tới mở cửa cho tôi: "Anh Tỷ, lâu lắm rồi anh không đến công ty."

"Đến đưa đồ ăn cho sếp Đường của mọi người." Tôi đưa cà phê và đồ ngọt trong tay cho cô ấy, "Cái này là mang cho mọi người, Diêu Diêu chia cho mọi người nhé."

"Cám ơn anh Tỷ," Diêu Diêu tươi cười nhận đồ, lại nói: "Sếp Đường đang ở trên lầu, em quẹt thẻ cho anh lên."

Diêu Diêu đặt đồ lên quầy lễ tân, đưa tôi vào thang máy rồi trực tiếp quẹt thẻ cho tôi đến thẳng tầng văn phòng của Đường Tự Đình.

Trước đây tôi tới tìm Đường Tự Đình cũng là Diêu Diêu trực tiếp quẹt thẻ cho tôi, đây là việc mà Đường Tự Đình đã từng dặn dò từ rất lâu trước đây.

Chỉ là thật không ngờ, tôi vừa tới cửa đã nghe thấy giọng nói ở bên trong, trong văn phòng của Đường Tự Đình còn có một cậu trai, vừa nói vừa cười, dường như đang nói về những địa điểm du lịch thích hợp cho mùa này, giọng của cậu trai giống như kẹo bông gòn cụ ông bán trước cửa.

Tôi đứng ở cửa không vào mà lắng nghe một hồi, không phải như lúc đầu tôi nghĩ, Đường Tự Đình vẫn bình thường, anh ấy vẫn luôn nói chuyện công việc.

Nhưng ngược lại là cậu trai kia cứ liên tục thay đổi chủ đề.

Con mẹ nó… Tôi có hơi tức giận, đàn ông đàn ang mà nói chuyện õng à õng ẹo, sắp chết à? Không biết nói chuyện cho đàng hoàng à?

Trước đây tôi từng dạy Đường Tự Đình cách phân biệt các loại trà, bao gồm trà trắng, trà đen và trà xanh, chỉ có trà xanh là anh ấy không giỏi phân biệt.

Tôi thật sự nghe không nổi cái giọng điệu sến sẩm đó nữa nên gõ cửa luôn, cũng không đợi Đường Tự Đình nói "vào đi" đã trực tiếp vặn nắm cửa đi vào.

Quả nhiên là người mới, tôi chưa từng gặp bao giờ, cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, khuôn mặt non choẹt.

Cậu trai đó nhìn thấy tôi còn hơi ngạc nhiên, cứ nhìn tôi mãi, có lẽ đang đoán xem tôi là ai.

"Vợ à, sao em lại tới đây?" Đường Tự Đình đứng dậy khỏi ghế văn phòng, đi tới vòng tay qua eo tôi, con mắt vẫn luôn nhìn hộp thức ăn.

Đứa trẻ kia bây giờ đã biết tôi là ai rồi thì có hơi thất vọng, nhưng cũng không có biểu hiện gì quá trớn, có thể thấy được vị trà cũng không tầm thường.

"Em mang đồ ăn đến cho anh." Tôi nói với Đường Tự Đình.

Nói xong lại mỉm cười với đứa trẻ kia, nhìn cậu ta bằng một ánh mắt "muốn cướp người thì phải đợi ông đây thả người ra trước mới được", lại hỏi cậu ta: "Đã ăn cơm chưa? Có muốn ăn cùng không?"

Cậu trai đó không nói gì mà quay đầu lại, ân cần nói với Đường Tự Đình: "Sếp Đường, ngài ăn trưa trước đi."

Đường Tự Đình chỉ xua tay, ý bảo cậu ta đi mau đi nhưng vẻ mặt của đứa trẻ lại có chút không nhịn được.

Cánh tay của Đường Tự Đình vẫn đặt trên eo tôi, đó là thói quen của anh ấy khi ở ngoài, như thể không đặt lên eo tôi thì tay không có chỗ để đặt vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!