Chương 26: Tình yêu đích thực (1)

Đường Tự Đình:

Tình yêu đích thực.

Tôi thật sự rất yêu Trần Tỷ, sao có thể không yêu chứ? Trần Tỷ đã ở bên tôi bảy năm, hơn 2.500 ngày đêm.

Kể từ sau khi gặp được em ấy ở độ tuổi bướng bỉnh và ngu ngơ về tình cảm, mãi cho đến bây giờ, nếu thời gian để lại dấu vết, vậy thì những dấu vết của tôi trong bảy năm này đều do Trần Tỷ cho tôi, bất kể là dấu vết trên cơ thể hay dấu vết trong lòng.

Nhìn thấy em ấy khóc, tim tôi gần như vỡ vụn, tôi chưa bao giờ cảm thấy nghẹt thở đến vậy, chính là vì đau lòng.

Trần Tỷ úp mặt vào ngực tôi, áo tôi đã bị em ấy khóc ướt một mảng lớn, em ấy chưa bao giờ khóc bên cạnh tôi như vậy.

Em ấy luôn là người tràn đầy năng lượng, chỉ cần cảm thấy không vui, Trần Tỷ sẽ đỏ mặt, bật dậy khỏi giường hoặc ghế sofa để cãi nhau với tôi.

Mấy ngày từ Nội Mông trở về đến này, tôi đã thấy em ấy khóc ba lần rồi, tôi vỗ lưng em ấy: "Ngoan, không khóc nữa…"

Tôi vừa dỗ xong thì Trần Tỷ càng khóc kinh khủng hơn, khóc đến mức sau lưng phập phồng, hơi thở cứ sụt sà sụt sịt.

Tôi vỗ lưng Trần Tỷ từng cái một, nói chuyện với em ấy một cách chậm rãi, nói về đủ thứ, nghĩ đến đâu thì nói với em ấy đến đó, tôi nói với em ấy rằng vết trầy trên cánh tay rất đau, em ấy đã thổi cho tôi, phàn nàn với em ấy về tên ngốc thực tập sinh trong công ty, em ấy còn mắng theo tôi vài câu, kể cho em ấy nghe về cuộc sống mấy ngày ở Nội Mông, cưỡi ngựa, ăn thịt cừu, uống rượu, nằm trên đồng cỏ một mình, ngắm sao trên bầu trời vào ban đêm ở thảo nguyên…

Trần Tỷ liên tục đáp lại, hình như còn nói vài câu rằng sau này là sẽ đi hái sao cùng tôi, tôi hỏi em ấy đi đâu hái nhưng tiếng trả lời của em ấy quá nhỏ, tôi không nghe rõ.

Tôi lay vai em ấy hỏi lại nhưng em ấy không còn trả lời nữa mà đã ngủ gục trên vai tôi, hai tay vẫn túm chặt cổ áo tôi như đứa trẻ ngủ không yên giấc.

Hồi tôi và Trần Tỷ mới ở bên nhau, lúc ngủ em ấy cũng toàn víu lấy tôi, mấy năm sau này đã không còn bám vào tôi ngủ nữa.

Giây phút này dường như thật sự quay trở lại trạng thái mấy năm trước, em ấy chỉ mới víu lấy một chút mà lồng ngực tôi đã đập thình thịch.

Tôi bế Trần Tỷ lên rồi đặt em ấy nằm thẳng trên giường, nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi của em ấy, vài sợi còn dính vào nhau, chóp mũi đã khóc đến đỏ bừng, há miệng thở, hai tay vẫn bấu lấy áo tôi.

Tôi cử động ngón tay, em ấy lại siết chặt hơn không chịu buông, tôi cũng dứt khoát cởi giày đi lên giường, ôm em ấy ngủ tiếp.

Tôi đoán hẳn là đêm qua Trần Tỷ không ngủ, đã lâu như vậy rồi, tôi suýt nữa thì quên mất Trần Tỷ là một người nhạy cảm đến vậy.

Em ấy nói đêm qua em ấy vẫn luôn ngồi trên tảng đá ngầm ở bãi biển lắng nghe tiếng sóng, đêm qua rốt cuộc em ấy nghĩ gì, tôi thậm chí không dám nghĩ kỹ, chỉ nghĩ thôi tôi đã đau lòng rồi.

Sau đó tôi cũng ngủ thiếp đi, trong mơ đã mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở của Trần Tỷ, mở mắt ra thì phát hiện Trần Tỷ đang ngủ rất say trong lòng tôi, hóa ra là tôi nằm mơ, sau đó cứ liên tục tỉnh dậy rồi lại ngủ tiếp cho đến khi trời tối.

Sắp bảy giờ rồi mà Trần Tỷ vẫn chưa tỉnh lại, tôi vừa động đậy thì em ấy đã cuộn người lại chui vào lòng tôi, bị tôi làm ồn còn hơi không vui, khịt mũi hai tiếng phản đối.

Cả ngày nay em ấy chưa ăn gì cả, không thể để em ấy ngủ thêm được nữa nên tôi đã gọi em ấy dậy.

Trần Tỷ vừa mới ngủ dậy vẫn còn hơi ngơ ngác, tôi bật đèn nhỏ ở đầu giường lên, ánh sáng rất tối nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy mí mắt em ấy hơi sưng, nhìn chằm chằm tôi chớp mắt liên tục.

"Sao vậy? Ngủ khờ luôn rồi à?" Tôi gãi chóp mũi em ấy.

Một lúc sau, chắc là Trần Tỷ đã nhớ ra nên né tránh ánh mắt của tôi, mí mắt còn theo đó mà run lên.

Tôi mỉm cười sờ lên mí mắt em ấy: "Có đau không?"

"Shhh…" Trần Tỷ vỗ một cái lên mu bàn tay tôi, quay đầu đi vùi mặt vào trong chăn, "Đừng sờ, đau."

Trần Tỷ để lộ phần sau gáy với tôi, sau đầu còn có vài sợi tóc dựng lên, trông có vẻ rất ngốc, tôi nói gì em ấy cũng không phản ứng lại, vẫn luôn nằm sấp trong chăn.

Tôi sợ em ấy nghẹt thở nên nhéo phần thịt dễ nhột sau gáy em ấy: "Dậy đi, bọn mình đi ăn."

Trần Tỷ rụt cổ nhưng vẫn không ngồi dậy, nói oang oang: "Không dậy, không ăn, em chưa đói."

"Càng ngủ càng không thấy đói, càng ngủ càng mệt, em dậy hoạt động một chút là thấy đói thôi.".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!