(Tiếp tục góc nhìn của Trần Tỷ)
Hồi tôi và Đường Tự Đình mới bắt đầu hẹn hò, Đường Tự Đình rất ngây thơ nhưng lúc đó tôi cũng giả vờ khá ngây thơ, cũng không thể nói là giả vờ, dù sao vừa mới quen nhau nên cũng rất tiết chế.
Hai đứa bọn tôi đã xác định mối quan hệ được vài tháng rồi nhưng những cử chỉ thân mật nhất cũng chỉ dừng lại ở nắm tay, thậm chí hôn môi cũng chưa từng.
Ngay cả cái nắm tay đầu tiên cũng vô cùng thận trọng, sau này nhiều lúc tôi còn nghi ngờ Đường Tự Đình có lẽ không có hứng thú với tôi, hoặc anh ấy chỉ muốn có một tình yêu Plato (*) trên tinh thần.
(*) tình yêu Plato: chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình dục giữa hai người.
Tôi cũng không gấp rút về việc quan hệ, chỉ là trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.
Nói tiếp về cái ngày tôi ép Đường Tự Đình tỏ tình đi, ngày hôm sau Đường Tự Đình về nhà, sáng hôm đó tôi ra sân bay tiễn anh ấy.
Bọn tôi đến sân bay trước vài tiếng, ngồi đợi ở sảnh lớn, anh ấy lặng lẽ đưa tay sang, ban đầu là móc ngón trỏ của tôi, một lúc sau lại móc ngón giữa và ngón áp út của tôi, sau đó mới phủ lên toàn bộ bàn tay tôi.
Bàn tay của Đường Tự Đình rất lớn và rất ấm, có thể ôm trọn cả bàn tay tôi vào trong lòng bàn tay của anh ấy. Anh ấy nắm được một lúc thì lòng bàn tay đã đầy mồ hôi, tôi vừa ngẩng đầu nhìn anh ấy thì thấy trán anh ấy cũng toàn là mồ hôi.
"Anh nóng à?" Tôi hỏi anh ấy, thật ra tôi cũng thấy nóng, chỉ là thể chất của tôi không hay ra mồ hôi nhưng tim lại đập rất nhanh.
"Không nóng." Anh ấy lau mồ hôi trên đỉnh đầu, gật đầu rồi lại lắc đầu: "Có hơi nóng thật."
"Anh về nhà mấy ngày?"
"Khoảng một tuần sẽ quay lại, sau khi quay lại còn chuẩn bị làm vài việc ở phòng làm việc."
Khi đó Đường Tự Đình đã chuẩn bị lập nghiệp rồi, mặc dù được nghỉ hè nhưng anh ấy cũng không nghỉ ngơi được mấy ngày.
Sau khi anh ấy về Thành Đô thì ngày nào cũng gọi điện cho tôi, sự nhiệt huyết khi mới quen giống như một ngọn lửa vậy, không ngừng bốc lên cao, khoảng cách hơn 1.500 cây số giữa bọn tôi đã trở thành một chất dẫn cháy cực kỳ tốt.
Trong những ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè năm đó, tôi vẫn luôn đắm chìm trong những nhận thức mới mẻ rằng tôi đã có người yêu, người yêu của tôi là đàn ông, người yêu của tôi tên là Đường Tự Đình, người yêu của tôi cực kỳ đẹp trai, và người yêu của tôi là đàn anh của tôi…
Cảm giác đó quá kỳ diệu.
Tối hôm sau, Đường Tự Đình gọi điện hỏi tôi về sắp xếp trong kỳ nghỉ hè, tôi nói ba mẹ tôi về quê rồi nên không có sắp xếp gì khác.
"Vậy em có muốn đến Thành Đô không?" Anh ấy hỏi tôi.
Lúc đó bọn tôi mới xa nhau chưa đầy 36 tiếng.
Thật ra tôi đã từng đi Thành Đô vài lần, từng đến nhiều điểm tham quan khác nhau nhưng tôi vẫn giả vờ như không biết, hỏi anh ấy: "Ở Thành Đô có nơi nào chơi vui không?"
"Thế thì nhiều lắm…" Đường Tự Đình liệt kê cho tôi những chỗ ăn, chỗ uống và chỗ đi chơi ở Thành Đô qua điện thoại, anh ấy nói anh ấy rất thích ăn lẩu.
Dạ dày của tôi vẫn luôn không được khoẻ nên không ăn được đồ cay, thế nhưng tôi vẫn nói với anh ấy rằng lẩu rất ngon.
Đêm đó tôi vẫn đang do dự xem có nên đi Thành Đô không, tôi muốn đi nhưng trong cơ thể lại có một người tí hon khác kéo tôi lại rất mạnh.
Tôi cũng biết căn nguyên nằm ở đâu, bởi vì lời tỏ tình của Đường Tự Đình là do tôi ép buộc mà ra, nếu tối hôm đó tôi không đến gặp Đường Tự Đình thì hai đứa bọn tôi có lẽ vẫn còn trong giai đoạn mập mờ.
Vì vậy suy nghĩ tôi theo đuổi anh ấy vẫn luôn quanh quẩn trong đầu tôi, người tí hon nói với tôi rằng tôi phải duy trì mức độ bình tĩnh và kiềm chế nhất định.
Một mặt tôi đắm chìm trong ngọt ngào không kìm được nhưng mặt khác lại đang mâu thuẫn, hai cảm giác mạnh mẽ đó hoà quyện với nhau, đêm hôm đó tôi đã trải qua vừa sốt ruột vừa nóng lòng.
Ngày hôm sau tôi vẫn đi Thành Đô, mang theo máy ảnh, tôi nói với Đường Tự Đình rằng tôi đến để chụp ảnh, đó là một lời nói rất kém chất lượng và thừa thãi.
Đường Tự Đình đặt trước cho tôi một khách sạn gần nhà anh ấy, phòng đơn có giường lớn, có lần hai đứa bọn tôi ra ngoài tình cờ gặp mẹ anh ấy đang đi mua đồ tạp hoá, chúng tôi suýt chút nữa đã chạm mặt nhau nhưng may mà Đường Tự Đình lẹ mắt, kéo tôi nhanh chóng rẽ vào một con hẻm nhỏ bên cạnh.
Sau khi trở về, anh ấy nói ba mẹ anh ấy vẫn chưa biết xu hướng tính dục của anh ấy, tôi nói với anh ấy rằng hồi cấp hai đã come out với ba mẹ rồi, khi đó tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi chứ không muốn gây áp lực cho Đường Tự Đình, huống hồ gì lúc đó hai đứa bọn tôi chỉ vừa mới hẹn hò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!