Chương 21: Thật sự sụp đổ (1)

Trần Tỷ:

Thật sự sụp đổ.

Hơn hai giờ sáng, Đường Tự Đình gọi cho tôi một cuộc điện thoại, chuông reo rất lâu, tôi còn tưởng mình đang mơ, với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Tôi nheo mắt nhìn cái tên đang sáng trên màn hình rồi giật mình tỉnh dậy ngay lập tức, đến khi tiếng chuông sắp kết thúc rồi tôi mới bắt máy, thật ra là trượt nút trả lời trong vô thức.

Tôi không biết vì sao anh ấy lại gọi cho tôi muộn như vậy, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì đó? Trong lòng tôi thầm đoán rất nhiều khả năng nhưng Đường Tự Đình vừa mở miệng tôi đã nghe ra được anh ấy đã uống quá nhiều, giọng nói còn đang lâng lâng.

Nghĩ cũng đúng, nếu như không phải uống quá nhiều thì chắc chắn anh ấy sẽ không gọi điện cho tôi.

Nhiệt độ ban đêm ở Nội Mông chỉ có 10 độ, trước đó tôi đã tra cứu online một vài thông tin du lịch ở Nội Mông, vì vậy mấy ngày nay Big Data liên tục đề xuất cho tôi, không phải là cẩm nang du lịch Nội Mông tháng 8 hoặc tháng 9 thì cũng là thời tiết ở Nội Mông, lúc đề xuất thời tiết cho tôi hôm qua tôi cũng đã thấy, quả thật khá là lạnh.

Tiếng gió ở đầu bên kia của Đường Tự Đình rất lớn, âm thanh phát ra từ trong loa giống như bị gió trên đồng cỏ thổi qua nên bị lệch đi, hơi giống như avatar WeChat mới đổi của Đường Tự Đình, một vài bông hoa cách tang đang nghiêng đầu, ba bông màu đỏ xen lẫn với hai bông màu trắng, góc dưới bên phải còn có một nửa bông màu hồng.

Tôi hơi ngạc nhiên, thế mà tôi lại nhớ trên đó có bao nhiêu bông hoa.

Tôi hỏi Đường Tự Đình có chuyện gì, điều khiến cho tôi không ngờ tới là Đường Tự Đình gọi điện cho tôi để hỏi về những lời ngu xuẩn anh ấy từng nói sau khi uống say hồi tôi học năm hai.

Cơn giận của tôi cũng không biết đến từ đâu, có lẽ là vì câu hỏi của Đường Tự Đình khiến cho tôi nhớ lại trước đây.

Lúc đó là lần đầu tiên Đường Tự Đình ăn cơm với ký túc xá bọn tôi, anh ấy uống quá nhiều, ba người trong ký túc xá bọn tôi liên tục cụng ly với Đường Tự Đình, muốn cản cũng không cản được. Bọn họ đều uống không ít, thằng ba cũng mất trí nhớ tạm thời, có lẽ chỉ có mình tôi nhớ những gì Đường Tự Đình thề thốt, tôi có thể xem như là người duy nhất tỉnh táo.

Bốn người bọn họ vốn không thường uống rượu, tửu lượng đã yếu còn ra gió, cuối cùng đi một hàng ngang trở về, một mình tôi kéo bốn người, may mà gặp được bạn học nên gọi bọn họ lại giúp đưa người đi.

Lần đó Đường Tự Đình nâng ly trên bàn rượu, lập lời thề với ba người còn lại trong ký túc xá bọn tôi: "Sau này nếu tôi mà chia tay Trần Tỷ, tôi sẽ tự thiến, tự chấm dứt chính mình."

Lời nói ngu ngốc như vậy, tôi biết khi anh ấy nói lời đó đã thật sự chưa bao giờ nghĩ đến việc bọn tôi sẽ chia tay, tôi của khi đó cũng không nghĩ đến.

Tình cảm lúc ban đầu luôn nồng nhiệt nhất, yêu nhau biết bao nhiêu chứ, cho dù có thêm 800 cân nước vào cũng không thể pha loãng được nồng độ như thế.

Vậy nên làm sao có thể chia tay được?

Thế nhưng nước không thể pha loãng chứ thời gian thì có thể, hôm nay rút một ít, ngày mai rút một ít, ngày dài tháng rộng, ngày qua ngày, tổng cộng đã bảy năm trôi qua.

Những gì tôi có thể nghĩ đến bây giờ cũng chính là khả năng này.

Sau đó Đường Tự Đình còn muốn nói gì đó trong điện thoại, tôi có thể đoán được đại khái nhưng lại không để anh ấy nói ra.

Tôi ngắt lời anh ấy trong điện thoại, gọi anh ấy bằng danh xưng mà đã lâu rồi tôi không gọi, anh Tự.

Đường Tự Đình hơn tôi hai tuổi, trong hai năm đầu tôi luôn gọi anh ấy là anh, đặc biệt là trên giường, mỗi lần gọi anh ấy như vậy, cơ thể anh ấy như bén lửa, cũng khiến cho tôi nóng đến run rẩy.

Hình như đã lâu lắm rồi tôi không gọi anh ấy như vậy, quả nhiên anh ấy không nói gì nữa, chỉ còn lại tiếng thở và tiếng gió.

Điện thoại áp vào tai lâu nên hơi nóng, tôi đang nghĩ xem một thời gian nữa có nên đổi điện thoại mới hay không.

Tôi biết bây giờ Đường Tự Đình không tỉnh táo, tôi cũng không tỉnh táo.

Có lẽ sau khi trở về, tôi nên tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Đường Tự Đình mới được, mặc dù tôi cũng không biết bọn tôi phải nói những gì.

Ngày thứ ba sau khi tôi về nhà là Tết Trung thu, buổi trưa chụp hình xong, tôi trực tiếp bị mẹ tôi gọi về.

Mẹ tôi hỏi trong điện thoại rằng Đường Tự Đình có rảnh không, tôi nói anh ấy bận.

Tôi biết Đường Tự Đình đã từ Nội Mông trở về, Diêu Diêu đã đăng lên vòng bạn bè, công ty bọn họ đang có ba ngày nghỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!