Đường Tự Đình:
Say thật rồi.
Sau khi chơi ở Nội Mông vài ngày, buổi tối trước ngày trở về, chúng tôi cùng nhau ăn một bữa lớn. Đây nhất định là một bữa tiệc nhậu không thể tránh khỏi, vậy nên mọi người đều đến chúc rượu, uống ly này rồi phải uống tiếp ly khác, tha hồ cho tôi uống đủ.
Bởi vì trước khi đi ngủ đã uống quá nhiều nên nửa đêm tôi lại thấy khát, ngồi dậy rót ly nước uống, nước lạnh như đá, uống vào bụng rồi thì tỉnh hẳn.
Tôi cầm điện thoại lên xem giờ, mới hơn hai giờ, may mà sáng hôm sau không phải dậy quá sớm, chuyến bay được đặt vào buổi tối.
Vừa mới nằm mơ một giấc mơ, tôi lại mơ thấy những bức ảnh do Trần Tỷ chụp.
Lại nói tiếp về cuốn album ảnh của Trần Tỷ trong phòng làm việc ở nhà vậy, trước đây Trần Tỷ từng rất trân quý những bức ảnh đó nhưng lúc em ấy chuyển ra khỏi nhà lại không mang theo, cả chiếc thùng lớn vẫn còn trong phòng làm việc.
Tôi đoán có thể là em ấy lười chuyển đi, cũng có thể là do thùng quá nặng nên một mình em ấy không di chuyển nổi.
Đừng nhìn em ấy làm màu trước mặt tôi vậy thôi chứ sức em ấy rất yếu. Bởi vì điều này mà em ấy thường xuyên đến phòng gym tập luyện, hai năm đầu bị người ta nói sức yếu còn tức giận, thậm chí còn muốn chơi vật tay với tôi, thua rồi lại không vui, lần nào cũng là tôi nhường em ấy.
Em ấy cũng biết tôi nhường em ấy nhưng vẫn rất vui vẻ, đây gọi là gì nhỉ? Một người chịu dỗ, một người chịu nhận.
Cũng không phải toàn là tôi dỗ em ấy, Trần Tỷ cũng có dỗ tôi, tôi cũng đã làm rất nhiều chuyện ngu ngốc.
Năm Trần Tỷ vừa lên năm hai đã đổi ký túc xá một lần, khi đó bọn họ sống ở khu ký túc xá cũ của trường, sau đó trường đã tân trang lại toàn bộ khu ký túc xá cũ, toàn bộ người trong ký túc xá bọn họ đều chuyển sang ký túc xá mới.
Ký túc xá cũ cách ký túc xá mới rất xa, mặc dù gia đình Trần Tỷ là người vùng đó luôn nhưng đồ đạc của em ấy lại nhiều nhất ký túc xá, trước đó em ấy đã bảo tôi đến giúp em ấy chuyển đồ.
Hôm đó tôi lại đột nhiên bị gọi đi, bận chuyện điều tra nghiên cứu dữ liệu cả ngày hôm trước, cuối cùng là nhóm thằng cả trong ký túc xá của Trần Tỷ giúp em ấy chuyển đồ, chuyển xong thì tối hôm đó ký túc xá bọn họ định tụ tập ăn uống.
Lúc đó tôi và Trần Tỷ đã quen nhau rồi nhưng tôi chưa chính thức gặp mặt những người trong ký túc xá. Bọn họ đều đã biết đến sự tồn tại của tôi, cũng biết người yêu của Trần Tỷ là đàn ông, Trần Tỷ đã nói với bọn họ từ lâu.
Thằng cả ký túc xá bọn họ kêu gào đòi buổi tối Trần Tỷ đưa tôi theo, Trần Tỷ nói với tôi địa điểm tụ tập tối hôm đó qua điện thoại, là một nhà hàng thịt nướng bên cạnh trường bọn tôi.
Xong việc tôi đã đi ngay, lúc mọi người trong ký túc xá bọn họ nhìn thấy tôi thì rất bình tĩnh, Trần Tỷ kéo tay tôi cực kỳ tự nhiên, giới thiệu với bọn họ: "Bạn trai tao, Đường Tự Đình, Học viện Quản trị Kinh doanh, năm tư rồi."
"Lại đây, lại đây, đàn anh, đàn anh," Thằng cả bên cạnh Trần Tỷ đứng dậy nhường chỗ cho tôi, lại cười khì đẩy tôi tới chỗ ngồi ngồi xuống, "Anh lại đây, ngồi cạnh Trần Tỷ này."
Trần Tỷ lần lượt giới thiệu cho tôi về người trong ký túc xá, tôi lần lượt gật đầu cụng ly với bọn họ, vốn dĩ tôi định ra vẻ với bọn họ một chút, suy cho cùng tôi cũng hơn bọn họ một hai tuổi, vẫn xem như đàn anh của bọn họ.
Kết quả là một bàn năm người, chỉ có mình tôi là con mẹ nó uống quá nhiều, tôi thậm chí còn không nhớ chuyện sau đó, vẫn là Trần Tỷ kể cho tôi nghe.
Em ấy kể là tôi đã thề độc trước mặt ba người anh em còn lại, nếu một ngày nào đó tôi chia tay với Trần Tỷ thì tôi sẽ tự thiến.
Phát ngôn ngu ngốc như thế, định ra vẻ cuối cùng lại ra vẻ không thành mà trở thành một tên ngốc.
Nhưng như vậy cũng tốt, sau này tôi cũng không cần đứng đắn trước mặt bọn họ nữa.
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh rượu, nghe Trần Tỷ miêu tả xong thì há hốc mồm, không nói được một lời nào hồi lâu.
Trần Tỷ bụm miệng cười, tôi không biết em ấy nói thật hay giả.
Tôi lấy điện thoại ra, tìm thấy số điện thoại của Trần Tỷ, quyết định gọi cho em ấy để hỏi xem rốt cuộc lúc đó tôi có nói những điều ngu ngốc như vậy không.
Nhà bao (*) không phải là một người một cái, quản lý bộ phận kinh doanh đang ngủ bên cạnh tôi, tôi ngồi dậy, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.
(*) bản gốc là, hay còn gọi là yurt hay nhà bạt, là một chiếc lều tròn, được bao phủ bởi da hoặc nỉ và được sử dụng như nơi trú ngụ bở những người du mục trong những thảo nguyên ở Trung Á, thường là Mông Cổ.
Lạnh thật đấy, tôi vừa bước một bước thì gió lạnh đã lùa vào cổ, tôi rùng mình một cái, nhấc tay bọc cổ áo lại, rụt cổ lại thấp giọng ho hai tiếng.
Sau khi đã quen với nhiệt độ bên ngoài, tôi tìm thấy một bãi cỏ phía sau nhà bao, lớp cỏ dày khi giẫm lên rất mềm mại, tôi nằm thẳng ra bãi cỏ, bầu trời đêm trên đầu tôi đầy sao, vô cùng lấp lánh, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều sao đến vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!