Đường Tự Đình:
Lạnh thật.
Ban đêm ở Nội Mông lạnh hơn tôi tưởng nhưng nắng buổi trưa lại chói chang, trước đây Trần Tỷ nói với tôi không sai, đúng thật là sáng mặc áo bông trưa mặc vải mỏng.
Có vẻ như ngoại trừ tôi ra, mọi người đều chơi rất vui.
Một mình tôi đi tìm một dốc cỏ, đứng trên đồng cỏ mênh mông của Hulunbuir, những đàn gia súc và cừu đang rải rác trên đồng cỏ ở phía xa, nhìn từ xa như thể đang tiếp nối với bầu trời xanh ở tận cùng của thảo nguyên, như thể chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới những đám mây trên trời và đàn cừu.
Gió trên đồng cỏ lướt qua tai, tôi bịt tai lại cẩn thận lắng nghe, những tiếng gió đó vang lên như âm thanh ngoài bầu trời.
Rất đẹp, thật sự rất đẹp.
Tôi đã từng nhìn thấy phong cảnh như vậy trong album ảnh của Trần Tỷ, trước đây Trần Tỷ thường xuyên đến Nội Mông chụp ảnh, trong nhà có cả trăm tập ảnh.
Việc mà trước đây Trần Tỷ thích làm là ngồi trên thảm trong phòng làm việc và lật cho tôi xem những bức ảnh em ấy chụp, những năm gần đây em ấy đã ít mang album ảnh về nhà lại, nhiều khi tôi thậm chí còn không biết em ấy đã chụp những gì.
Em ấy cũng ít khi lật lại những bức ảnh cũ mà đều cất trong một chiếc thùng lớn trong phòng làm việc, bây giờ đã đóng bụi rồi.
Trước đó Trần Tỷ đã chuyển đồ đạc của mình đi nhưng những cuốn album ảnh vẫn còn trong phòng làm việc không đụng đến.
Đêm hôm kia tôi ném Diệp Tam Nhi vào phòng dành cho khách, tự tôi đã lôi những album ảnh trong thùng ra, ngồi dưới sàn xem hồi lâu, còn tìm thấy rất nhiều bức ảnh em ấy chụp ở Nội Mông.
Đương nhiên trong album không thể thiếu những bức ảnh bọn tôi đi chơi cùng nhau nhưng phần lớn những nơi tôi và Trần Tỷ đi cùng nhau nằm ở thời học đại học là nhiều. Sau này khi bắt đầu lập nghiệp, tôi liền trở nên bận rộn, sau khi ổn định lại thì do dịch bệnh, cộng thêm hai năm nay công việc của tôi càng ngày càng nhiều, mỗi lần đi chơi đều là công ty tôi tổ chức du lịch tập thể, lần trước Trần Tỷ còn nói hai đứa mình đã lâu rồi chưa ra ngoài.
Đúng thật là đã lâu rồi tôi không đi chơi riêng, khoảng thời gian trước tôi còn thường lướt các trang web du lịch, trong và ngoài nước gì đều xem cả, vốn dĩ định chọn một địa điểm trước, sau đó vẫn luôn không chọn được, bây giờ vẫn đang chọn nhưng vẫn luôn không chọn được.
Trước đây là do không biết đi đâu, bây giờ thì không biết đi đâu mới tốt.
Vào năm Trần Tỷ tốt nghiệp muốn đi một chuyến du lịch tốt nghiệp, em ấy không đi cùng các bạn cùng lớp mà lại đi cùng tôi, sau đó em ấy phân vân giữa Nội Mông và Tây Tạng rất lâu, lúc đó Trần Tỷ chưa từng đến Tây Tạng nên cuối cùng tôi đã đề xuất em ấy chọn Tây Tạng.
Tôi không ngờ chứng say độ cao của em ấy lại nghiêm trọng đến vậy, sau khi xuống máy bay không lâu đã xuất hiện chứng say độ cao cấp tính, đau đầu chóng mặt, tim đập nhanh, lúc đó em ấy thật sự sắp dọa tôi chết khiếp.
Lúc đó bọn tôi lên chiếc xe đã đặt từ trước, Trần Tỷ ngồi ở ghế sau, vẫn luôn ôm ngực, dựa vào người tôi nói tim đau, mặt và môi em ấy trắng bệch, sau đó môi còn bắt đầu chuyển sang màu tím.
Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, lúc đó tôi suýt nữa là tưởng Trần Tỷ sắp chết đến nơi, tôi xây xẩm mặt mày, liên tục giục tài xế nhấn ga mau chóng đưa bọn tôi đến bệnh viện.
Tài xế có lẽ đã nhìn thấy tình huống này quá nhiều, quay đầu lại chậm rãi nói với tôi rằng đừng lo lắng, nhất định là say độ cao.
Tôi cầm bình oxy để Trần Tỷ hít thở liên tục, suýt thì cãi nhau với tài xế, sau đó tài xế mới chịu nhấn ga tăng tốc.
Thật ra tôi cũng hơi say độ cao một chút nhưng không nghiêm trọng bằng Trần Tỷ.
Trần Tỷ nằm trên giường bệnh mê man ngủ say, tôi ngồi ở đầu giường của em ấy, cầm bình oxy hít khí oxy, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác nhưng sau khi thấy em ấy tỉnh lại, bên trong cơ thể lại lập tức phát ra rất nhiều năng lượng, còn có hiệu quả hơn cả bình oxy.
Cường điệu thôi, sau đó tôi cũng phải thở oxy trong hai ngày.
Trần Tỷ nằm viện hai ngày, lúc xuất viện sắc mặt vẫn tái nhợt, sau khi xuất viện em ấy vẫn muốn đi chơi, tôi ở cùng em ấy ở Lhasa một tuần, mọi kế hoạch ban đầu đều bị hủy bỏ.
Trần Tỷ vẫn chưa khỏe hơn bao nhiêu, còn tôi thì cứ thấp tha thấp thỏm trong suốt quá trình, sau đó em ấy nói muốn đi núi tuyết, trước khi đến bọn tôi đã tra cứu tư liệu, núi tuyết cao hơn 5.000 mét, ở độ cao hơn 3.000 mét mà chứng say độ cao của Trần Tỷ đã nghiêm trọng như vậy rồi, tôi không thể để em ấy đi núi tuyết được.
Cuối cùng, bọn tôi chỉ đến chân núi tuyết và chụp rất nhiều bức ảnh từ xa, Trần Tỷ nhìn những ngọn núi tuyết phía xa với khuôn mặt trắng bệch, còn tôi thì nhìn Trần Tỷ với khuôn mặt trắng bệch...
Núi tuyết xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt dường như có một loại sức hấp dẫn nào đó, Trần Tỷ đứng đó cười, tôi nhìn em ấy mà cũng cười theo, tôi rất muốn khoảnh khắc đó sẽ kéo dài vô tận và mãi mãi rồi dừng lại ở giây phút đó, bao lâu cũng được, bao lâu cũng cảm thấy không đủ.
Bây giờ nghĩ lại, khoảnh khắc dưới chân núi tuyết dường như đã thật sự trải dài ra trước mắt tôi, gần đến đầu ngón tay nhưng cũng lại xa tận chân trời.
Trần Tỷ vẫn chưa quen với môi trường cao nguyên, ngày hôm sau sau khi chụp núi tuyết, tôi đã kéo em ấy lên máy bay, lúc em ấy lên máy bay còn chán nản không vui mà bơ tôi đi, đeo bịt mắt ngủ suốt trên máy bay, tôi phải dỗ dành mãi suốt mấy ngày trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!