Chương 15: Loạn thật

Tôi ở lại bệnh viện thêm hai ngày nữa mới xuất viện, hai người còn lại trong ekip xuất viện sớm hơn tôi, cũng hồi phục khá tốt và đã tiếp tục làm việc rồi.

Đường Tự Đình rời đi vào buổi tối tôi xuất viện, trước khi đi còn hỏi tôi có muốn về cùng anh ấy không, tôi lắc đầu nói là muốn ở Vân Nam chơi hai ngày.

Đường Tự Đình cũng không miễn cưỡng, trước khi đi còn dặn tôi không được ăn bậy bạ, vẻ mặt rất do dự nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Tôi không cần tham gia buổi chụp hình sau đó, không đi theo nhóm A Giang nữa mà một mình đi dạo xung quanh, phong cảnh rất đẹp nhưng tôi lại không cảm thấy thư giãn được bao nhiêu, có lẽ là do vừa mới xuất viện, đi được mấy bước đã cảm thấy vừa mệt vừa đuối, cuối cùng dứt khoát không đi đâu nữa mà ở trong khách sạn một ngày, đợi nhóm A Giang chụp xong mới trở về.

Từ Vân Nam về lại Bắc Kinh, tôi nói với A Giang rằng tôi chuẩn bị nghỉ phép, muốn ra ngoài du lịch để thay đổi tâm trạng.

Tôi không biết rằng lúc bị ngộ độc ở Vân Nam đã nói hớ hết về chuyện chia tay với Đường Tự Đình, lúc đó tôi còn mê man, cho rằng tất cả chỉ là ảo giác và ảo thính, càng không nhớ mình đã nói gì hay làm gì.

A Giang duyệt đơn xin nghỉ phép của tôi một cách sảng khoái, còn bảo tôi chơi cho thật vui, khi nào tâm trạng tốt hơn rồi đi làm lại.

Thật ra ngay cả việc đi đâu tôi còn chưa nghĩ xong, cầm bản đồ nhìn cả ngày.

Ánh mắt dừng lại ở Tây Tạng trong giây lát, trước đây tôi đã từng đi một lần với Đường Tự Đình vào năm tốt nghiệp, nhưng ở độ cao 3.000 mét so với mực nước biển, chứng say độ cao (*) của tôi rất nghiêm trọng, vừa đến nơi đã ở phòng khám truyền nước biển hai ngày, cả chuyến đi sau đó đều do Đường Tự Đình chăm sóc cho tôi, kế hoạch ban đầu là đi nghỉ nửa tháng, sau đó chỉ ở lại một tuần đã về.

(*) say độ cao hay còn gọi là say núi cấp tính (tiếng Anh: acute mountain sickness; AMS) là ảnh hưởng bệnh lý của độ cao đối với con người, do tiếp xúc đột ngột với môi trường có áp suất riêng phần của khí oxy thấp ở độ cao lớn; thường là trên 2.400 mét (8.000 feet). Biểu hiện của say độ cao bao gồm những triệu chứng không đặc hiệu xuất hiện khi lên đến độ cao lớn hoặc khi áp suất không khí thấp, giống như triệu chứng của cúm, ngộ độc khí cacbon mônôxít, hoặc như các triệu chứng sau khi say rượu (đau đầu, chóng mặt, buồn nôn).

Tôi lắc đầu, Tây Tạng không ổn, một mình tôi đi Tây Tạng không ổn.

Tôi đang nằm trên giường xem bản đồ thì điện thoại reo, là điện thoại của Hề Hữu.

Hề Hữu là một học sinh mà tôi và Đường Tự Đình tài trợ kể từ khi cậu ấy học lớp 6, mãi cho đến bây giờ cậu ấy đã lên đại học. Năm ngoái Hề Hữu trúng tuyển vào đại học, đang theo học tại một trường danh tiếng ở Bắc Kinh, trước đó còn đến ăn cơm với tôi và Đường Tự Đình.

Bọn tôi gặp Hề Hữu khi còn học đại học trong một hoạt động điều tra nghiên cứu ở vùng núi của nhóm Đường Tự Đình, tôi là nhiếp ảnh gia đi theo lần đó.

Ngoại trừ một vài hoạt động cố định thường ngày, bọn tôi cũng sẽ đến trường trong thôn để dạy các em học sinh.

Hề Hữu là người trong thôn, năm đó cậu ấy mới mười hai tuổi, ở nhà chỉ có cậu ấy và ba, ba Hề Hữu vì bị tai nạn ở chân và eo nên vẫn luôn phải dùng gậy, chắc chắn không làm được những công việc nặng nhọc nên Hề Hữu bất đắc dĩ phải bỏ học.

Một buổi tối nọ, tôi lên núi chụp ảnh một mình thì không cẩn thận trượt chân ngã, muốn trở về nhưng lại bị lạc trong núi, Đường Tự Đình nóng lòng muốn tìm tôi nên đã dẫn một nhóm người lên núi, lúc đó người dẫn đường cho anh ấy là Hề Hữu.

Ba của Hề Hữu cũng biết cách chữa thương, những ngày tôi chữa chân vẫn luôn ở nhà Hề Hữu.

Sau này khi tôi và Đường Tự Đình biết được hoàn cảnh gia đình của Hề Hữu đã bắt đầu tài trợ cho Hề Hữu đi học, lúc đó tôi và Đường Tự Đình vẫn còn là sinh viên, cũng không có nhiều tiền, sau khi trở về đã tổ chức một sự kiện quyên góp. Sau đó khi Đường Tự Đình lập nghiệp đã thành lập một quỹ hỗ trợ học tập, mỗi năm đều trích một phần lợi nhuận của công ty để tài trợ cho trẻ em miền núi, trong những năm công ty của Đường Tự Đình khó khăn nhất cũng chưa bao giờ dừng lại.

Vừa bắt máy, Hề Hữu đã nói với tôi là đã gửi cho tôi và Đường Tự Đình một vài đặc sản quê nhà, có lẽ ngày mai hoặc ngày mốt sẽ đến.

Tính toán thời gian một chút, bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, tôi hỏi cậu ấy: "Bây giờ em đang ở quê hả? Trước đây anh đã nói với em rồi, không cần gửi đồ cho bọn anh đâu."

"Em đang ở nhà nè anh Tỷ, vừa nghỉ hè đã về rồi," Hề Hữu cười lớn trong điện thoại rồi nói, "Em gửi lá trà và đào mật cho các anh, đào mật không để được lâu đâu."

"Được, đến lúc đó anh sẽ để ý ký gửi chuyển phát nhanh." Tôi nhìn bản đồ trên giường một cái, hai mắt sáng lên, "Hề Hữu, mấy ngày nay anh đang được nghỉ, hai ngày nữa lên núi chơi với bọn em được không?"

Nói xong tôi lại hối hận, mùa này đang đúng lúc là vụ thu bận rộn, bây giờ tôi đến nhà Hề Hữu, khó tránh khỏi sẽ làm phiền bọn họ.

Đang định sửa miệng thì Hề Hữu đã rất vui vẻ: "Anh Tỷ, anh tới đi, mấy hôm trước ba em còn nói kia kìa, bảo em đích thân mang đồ tới, gần đây nhà em hơi bận nên em mới gửi chuyển phát nhanh, anh mà tới thì ba em nhất định sẽ rất vui, bây giờ em sẽ nói với ông ấy."

Trong điện thoại vang lên tiếng sột soạt, sau đó là một cuộc đối thoại không quá rõ ràng, một giọng nói già dặn rất nhanh đã truyền đến: "Trần Tỷ, con tới chơi đi."

Tôi muốn sửa miệng nhưng rốt cuộc cũng không nói gì, Hề Hữu trong điện thoại còn hỏi tôi Đường Tự Đình có đi không, tôi tuỳ tiện tìm một lý do, nói rằng anh ấy bận việc nên không đi được.

Vừa cúp điện thoại, tôi lại gửi một tin nhắn cho Đường Tự Đình, bảo anh ấy chú ý hàng chuyển phát nhanh của Hề Hữu.

Sáng hôm sau tôi mới nhận được tin nhắn trả lời của Đường Tự Đình, tin nhắn được Đường Tự Đình gửi vào khoảng mười hai giờ hơn đêm qua, chỉ có hai chữ: Biết rồi.

Tôi về nhà ba mẹ ăn bữa cơm trước, lần này ba mẹ tôi không nhắc đến Đường Tự Đình nữa, tôi nói với bọn họ rằng tôi sẽ ra ngoài chơi vài ngày, ba tôi hỏi tôi còn có ai nữa, tôi nói chỉ có mình tôi thôi, đi đến nhà Hề Hữu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!