Chương 13: Thật sự không hối hận (1)

Tôi thật sự không hối hận.

Nhưng những gì Trần Tỷ vừa nói cũng không hoàn toàn là sai, lúc cãi nhau nghĩ đến những chuyện đó, cho dù không hối hận nhưng quả thật trong lòng cũng từng oán hận, điều đó chứng tỏ rằng cán cân trong lòng tôi đã nghiêng đi.

Trần Tỷ bảo tôi đi, tôi cũng không thể không đi.

Y tá tới thay thuốc, em ấy nhắm mắt nằm nghiêng trên giường, tôi ra ngoài mua bữa sáng, đều là món cháo và hoành thánh mà Trần Tỷ thích ăn.

Sau khi trở lại thì em ấy đã ngủ rồi, lông mi ướt đẫm, lông mày nhíu lại thành chữ "xuyên" (), môi dưới bị rách một miếng, khóe miệng cũng sưng lên.

Tôi ngồi cạnh giường bệnh, chạm vào hàng mi ướt đẫm của em ấy, tim tôi thắt lại, chỉ mong sao có thể tát mình một bạt tai mới được.

Bình thường Trần Tỷ đều hơi tùy hứng nhưng em ấy chưa bao giờ cố tình gây sự, nếu nghiêm túc đếm thử thì một, hai, ba, bốn, năm… Trần Tỷ mới chính là người luôn âm thầm cho đi.

Năm Trần Tỷ tốt nghiệp, một tạp chí địa lý nước ngoài đã gửi thư mời cho em ấy, mời em ấy làm nhiếp ảnh gia hợp đồng, sau này thằng cả trong ký túc xá Trần Tỷ từng nói với tôi rằng Trần Tỷ thích chụp phong cảnh thiên nhiên hơn, tạp chí địa lý đó là nơi mà trước đây Trần Tỷ rất muốn đến, khi còn học đại học ngày nào cũng chém gió với bọn họ, nói rằng sau này mình nhất định sẽ đến tạp chí đó.

Lúc em ấy tốt nghiệp, đó là thời kỳ đầu trong công cuộc lập nghiệp của tôi, lúc đó công ty vẫn còn cực kỳ không ổn định, không có gì đảm bảo rằng một ngày nào đó ngay cả một cái quần chẽn tôi cũng không còn. Cảm xúc của tôi cũng cực kỳ không ổn định, thường xuyên nổi giận hoặc cảm thấy sa sút vô cớ, nhưng chỉ cần Trần Tỷ ở bên cạnh tôi, tôi chỉ cần nhìn em ấy là có thể dễ chịu hơn rất nhiều, Trần Tỷ luôn có thể tìm ra nhiều cách khác nhau để xoa dịu cảm xúc của tôi.

Sau này Trần Tỷ đã từ bỏ công việc ở tạp chí đó và gia nhập công ty hiện tại, mặc dù em ấy vẫn rất nghiêm túc trong công việc nhưng dù sao cũng bớt đi một chút cảm xúc mãnh liệt.

Chuyện này Trần Tỷ chưa bao giờ nói cho tôi biết, phải tới hai năm sau tôi mới vô tình thấy thư mời nhận việc trong hộp thư của em ấy.

Người ta đều nói chỉ những đứa trẻ biết khóc biết kêu mới có kẹo ăn, giữa tôi và Trần Tỷ, tôi mới là đứa biết khóc biết kêu và luôn có kẹo ăn.

Bản thân tôi còn có một tật xấu đó là ham muốn chiếm hữu mạnh, nếu như thật sự phải nói, Trần Tỷ mới là người nhường nhịn tôi hơn.

Vào ngày kỷ niệm thứ tư khi tôi và Trần Tỷ ở bên nhau, em ấy đã quên mất ngày kỷ niệm hôm đó, tôi đã đặt nhà hàng và khách sạn rồi, kết quả là buổi tối em ấy nói rằng phải đi tụ tập với người trong công ty.

Lúc đó tôi rất tức giận nhưng cũng không nói gì khác, nói ra cũng trùng hợp, nhà hàng tôi đặt cũng chính là khách sạn nơi công ty bọn họ tụ tập, hai người bọn tôi ở tầng trên và tầng dưới.

Nhà vệ sinh ở tầng trên đang được bảo trì nên hai người bọn tôi đã gặp nhau ở nhà vệ sinh tầng dưới.

Em ấy nói tôi theo dõi em ấy, hai đứa bọn tôi cãi nhau trong nhà vệ sinh rất lâu, tôi tức giận nên trực tiếp kéo em ấy đến bàn ăn tôi đã đặt trước, em ấy nhìn bó hoa trên bàn còn tưởng tôi hẹn hò với ai nên muốn cãi nhau với tôi, tôi cho em ấy xem lịch trên điện thoại, em ấy mới nhớ ra hôm đó là ngày kỷ niệm.

Lúc đó em ấy không nói gì nữa, tôi cáu kỉnh nên mượn lý do đó cãi nhau với em ấy mấy ngày, em ấy kiên nhẫn dỗ dành tôi mất mấy ngày, sau này tôi luôn hạn chế em ấy ra ngoài, em ấy cũng không bao giờ quên bất kỳ ngày đặc biệt nào nữa, còn hình thành thói quen xem lịch trước khi ra ngoài.

Lại nói tiếp về lần gặp thứ hai giữa tôi và Trần Tỷ đi, cái thứ gọi là duyên phận này ấy à, có một thì sẽ có hai.

Số điện thoại mà Trần Tỷ đã cho tôi, cuối cùng tôi lại làm mất.

Sau đó bọn tôi gặp lại nhau ở trường, cách lần gặp đầu tiên đã hơn hai tháng. Trước kỳ nghỉ hè, khoa chúng tôi tổ chức một hoạt động điều tra nghiên cứu nên phải đi vùng núi, đàn chị nghiên cứu sinh của bọn tôi đã mời một nhiếp ảnh gia từ câu lạc bộ nhiếp ảnh ở trường đi theo chụp ảnh, thật trùng hợp, Trần Tỷ chính là nhiếp ảnh gia lần đó.

Vào ngày khởi hành, bọn tôi tập trung trước cổng trường, em ấy đeo chiếc túi màu đen, trên đầu đội chiếc mũ bóng chày màu trắng, trong tay còn cầm máy ảnh và đang chụp ảnh bọn tôi.

Em ấy cũng nhìn thấy tôi, tôi không hề nói quá chút nào, lúc đó Trần Tỷ nhìn tôi hai giây rồi đi về phía tôi dưới ánh nắng ban mai buổi sáng, phía sau em ấy là một quầng sáng lớn màu vàng ấm áp, như thể cả thế giới chỉ có một mình em ấy ở trung tâm, bây giờ nghĩ lại tim tôi vẫn đập thình thịch.

Tôi còn tưởng tôi và Trần Tỷ cũng chỉ gặp được một lần ở Thanh Đảo đó thôi, không ngờ còn có thể gặp lại em ấy.

"Cậu…" Lúc đó tôi còn chưa kịp nói hết câu, "Sao lại là cậu?"

Đàn chị ở bên cạnh nói: "Lão Đường, đây là nhiếp ảnh gia mà trước đây chị đã nói với các cậu đấy."

Đàn chị lại nói với Trần Tỷ: "Trần Tỷ, giới thiệu mấy đứa với nhau một chút, đây là đội trưởng trong hoạt động của chúng ta, Đường Tự Đình, em không cần khách sáo, bọn chị đều gọi nó là lão Đường."

"Lão, Đường?" Trần Tỷ cũng thử gọi tôi một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!