Đường Tự Đình:
Chia tay thật rồi.
Tôi và Trần Tỷ chia tay thật rồi, tình cảm rạn nứt ngoài sự chen chân của người thứ ba ra còn có rất nhiều cách khác, giống như nước chảy đá mòn, có khi người trong cuộc thậm chí còn không biết nước nhỏ giọt từ đâu, có lẽ đây chính là cái gọi là "trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường".
Thật ra tôi đã từng nghĩ đến ngày này, tôi từng nghĩ đến việc Trần Tỷ sẽ đề xuất chuyện này với tôi, hoặc là người nói chia tay sẽ là tôi.
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ xem chia tay là gì, sau chia tay sẽ như thế nào, cuộc sống không có Trần Tỷ sẽ ra sao thì lúc vừa rời khỏi chỗ Diệp Tam Nhi đã nhận được cuộc gọi của ba. Mẹ tôi bị tai nạn xe, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện, tôi đã trực tiếp đặt vé máy bay về nhà.
Lúc tôi đến bệnh viện, mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch, người lái xe tông bà ấy là một tài xế say rượu, bản thân cũng bị thương nặng, nếu không phải cảnh sát giao thông ngăn lại thì tôi đã lao vào đánh người rồi.
Mẹ tôi đã làm phẫu thuật phổi trái, chân phải cũng bó bột, bác sĩ nói có thể sống được đã xem như mệnh lớn rồi.
Khi tôi đến bệnh viện, ba tôi đang trông coi một mình trong phòng bệnh, đã gần nửa năm tôi không gặp ba mẹ tôi rồi, cảm thấy bọn họ lại già đi rất nhiều, tóc bạc của ba tôi cũng nhiều hơn.
Mẹ tôi đã tỉnh, vừa thấy tôi thì câu đầu tiên đã nói mẹ không sao, mũi tôi chua xót, trong lòng khó chịu.
Nhiều lúc tôi cảm thấy rất có lỗi với bọn họ vì đã không ở bên bọn họ, cũng không sống đúng như mong muốn của bọn họ nhưng tôi cũng biết rằng có một số việc không thể thay đổi được.
Tôi xử lý mọi công việc từ xa, vẫn luôn chăm sóc mẹ cùng ba ở bệnh viện, may mắn là mẹ tôi ngày một khỏe hơn nhưng ba tôi cũng tiều tuỵ đi không ít.
Bọn họ vẫn không nói chuyện nhiều như thường, tôi thuê một nhân viên chăm sóc nữ cho mẹ nhưng ba tôi chỉ sai người kia chăm lo việc giặt quần áo và rót một ít nước, người đút mẹ tôi ăn, cho bà ấy uống nước hay lau người lau mặt đều do ba tôi làm.
Mấy ngày nay tôi thường thấy ba tôi lén khóc thầm, mỗi lần đều là ở ngoài phòng bệnh hoặc trong nhà vệ sinh của bệnh viện.
Trước đây tôi không hiểu, mối quan hệ của bọn họ đã không thể hàn gắn được nữa thì tại sao vẫn chưa ly hôn, nhưng ngay khoảnh khắc đó tôi đã hiểu được một chút.
Một số tổn thương không thể hàn gắn được, nhưng nỗi đau không chỉ có thể tăng thêm mà nỗi đau còn có thể làm dịu đi nỗi đau.
Vì thể chất của mẹ tôi không tệ, cộng thêm ba chăm sóc rất chu đáo nên mẹ tôi hồi phục rất nhanh, trong vòng một tuần đã không còn phải nằm liệt giường nữa, trưa nào cũng ngồi xe lăn, tôi đẩy bà ấy ra ngoài sân bệnh viện để hít thở không khí.
Sau khi tôi trả lời xong một cuộc gọi công việc, mẹ tôi giục tôi trở về: "Điện thoại công việc nhỉ, mẹ đã khoẻ lên nhiều rồi, con trở về làm việc đi."
"Công việc của con không bận," Tôi trực tiếp tắt điện thoại, "Lần này con ở nhà với ba mẹ nhiều hơn, đợi mẹ hoàn toàn bình phục rồi, xuất viện xong con sẽ quay lại làm việc."
Tinh thần mẹ đang vui nên lại trò chuyện với tôi một ít về công việc, chủ đề thay đổi rất nhiều lần, cuối cùng đã chuyển sang đời sống tình cảm của tôi.
Tôi đã come out với gia đình ngay năm đầu tiên tôi và Trần Tỷ quen nhau, quá trình quanh co phức tạp, vừa đau đớn vừa khó xử, tạm thời không nhắc đến việc cho đến hiện tại, ba mẹ tôi vẫn không thể chấp nhận được việc tôi ở bên một người đàn ông, cũng không có nhiều bậc cha mẹ có thể chấp nhận được.
Đặc biệt là mẹ tôi, bà ấy vẫn luôn muốn giới thiệu các cô gái cho tôi, bảo tôi đi xem mắt nhưng tôi cũng không thích con gái nên không thể làm hại người ta, hơn nữa cũng không thể làm chuyện có lỗi với Trần Tỷ.
Ba mẹ tôi không đồng ý, mẹ tôi còn thường xuyên sắp xếp cho tôi xem mắt, Trần Tỷ không biết, tôi cũng chưa bao giờ nói với em ấy.
Năm ngoái, tôi muốn đón ba mẹ tôi đến sống ở Bắc Kinh, đã chuẩn bị sẵn nhà cho bọn họ rồi nhưng bọn họ chỉ ở Bắc Kinh được mười mấy ngày, nói rằng không quen với cuộc sống ở Bắc Kinh nhưng thật ra còn có một lý do khác, bọn họ không muốn thấy tôi sống với Trần Tỷ.
Năm thứ ba tôi và Trần Tỷ ở bên nhau, tôi dẫn Trần Tỷ đến gặp bọn họ, ăn cùng một bữa cơm, xem như là buổi gặp mặt chính thức với phụ huynh.
Trước bữa ăn đó, tôi đã nặng lời với ba mẹ, bất kể bọn họ có chấp nhận hay không thì bữa ăn cũng phải ăn cho xong, tôi sợ Trần Tỷ tủi thân.
Trước đây tôi đã lừa Trần Tỷ, nói rằng ba mẹ tôi rất thích em ấy, tôi chỉ không muốn tạo áp lực cho Trần Tỷ, bởi vì ba Trần Tỷ đã không đồng ý cho em ấy và tôi ở bên nhau rồi, ngày nào cũng khuyên Trần Tỷ chia tay tôi.
Về phần tôi, tôi không muốn tạo thêm một áp lực nữa cho Trần Tỷ, chuyện của tôi thì một mình tôi gánh vác là được rồi, không cần hai người cùng phải hứng chịu, những ngày tháng có thêm hai người như thế cũng không kéo dài bao lâu, mặc dù cuối cùng thì bọn tôi cũng không kéo dài được bao lâu.
Bảy năm ấy mà, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.
Trước đây tôi đã từng đọc được một câu nói, về mặt sinh học mà nói, trong khoảng thời gian bảy năm, các tế bào trong cơ thể con người đều sẽ được thay thế một lần, điều này có phải tương đương với việc thay một người mới hay không? Em ấy và tôi của trước đây đã không còn là tôi và em ấy bây giờ nữa.
Tại sao lại khác với trước đây nhỉ? Rõ ràng là vẫn như cũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!