Chương 10: Kết thúc thật rồi

Trần Tỷ:

Kết thúc thật rồi.

Tôi có linh cảm rằng tôi và Đường Tự Đình sắp sửa kết thúc thật rồi.

Trong thâm tâm tôi biết rằng Đường Tự Đình sẽ không ngoại tình, anh ấy hỏi tôi có về hay không, tôi cũng không muốn về nữa.

"Đường Tự Đình, trước đây anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay với em sao?"

Tôi nghe thấy tiếng thở của Đường Tự Đình ở đầu bên kia nặng hơn một chút, tôi đợi mất nửa phút anh ấy vẫn không nói gì, nhưng tôi cũng biết rằng ngầm thừa nhận đã tương đương với việc trả lời câu hỏi này.

Anh ấy đã từng nghĩ, Đường Tự Đình lại ngập ngừng mấy tiếng, sau đó là sự im lặng hồi lâu.

Tôi nói: "Đường Tự Đình, em đã từng nghĩ đến rồi và cũng từng nghĩ đến rất nhiều lần, em nghĩ cả hai đứa mình đều đã từng nghĩ đến, tối nay thằng cả đã gửi cho em một đoạn clip, em còn nghĩ, hoá ra bọn mình đã từng đã có quá khứ tốt đẹp như vậy. Em vẫn luôn nhớ lại ngày xưa, ngày xưa ấy mà, em cảm thấy nếu như có kiếp sau, em vẫn sẽ ở bên anh, chỉ là không ngờ rằng, hoá ra ngày tháng ở kiếp này lại dài như vậy, hình như em… không thể đi tiếp được nữa…"

"Em biết anh sẽ không ngoại tình, hơn nữa em cũng biết rằng, cho dù bọn mình có chia tay thật thì nguyên nhân chia tay cũng không thể là vì chuyện này."

"Bởi vì bọn mình có thể chia tay vì bất cứ lý do gì, nhưng chắc chắn không thể là vì anh ngoại tình, cho dù người ngoại tình có là em đi chăng nữa."

Tôi đã nói rất nhiều, cũng vô cùng bình tĩnh, giống như đang trò chuyện với một người bạn cũ, tôi biết Đường Tự Đình có thể nghe hiểu được những lời châm biếm của tôi, tôi cũng không ngờ rằng bây giờ mình lại nói ra. Có lẽ nên có cách trao đổi nào đó tốt hơn, bọn tôi cùng nhau ngồi xuống, mặt đối mặt, nói rằng có lẽ duyên phận của bọn mình đã đi đến hồi kết rồi.

Tôi cũng không biết là xuất phát từ tâm lý gì, chỉ là muốn lấy kim đâm vào tim Đường Tự Đình một nhát, đã đến cuối cùng rồi, ngược lại chỉ muốn khiến cho anh ấy đau một chút.

Tôi không nhớ sau đó đã cúp điện thoại như thế nào, chỉ biết đã hơn một giờ rồi, tôi không bật đèn cũng không kéo rèm, bên ngoài không có ánh trăng, cả trong lẫn ngoài đều chìm trong bóng tối.

Hóa ra màu đen có sức nặng, đè nén khiến cho tôi không thở nổi.

Sáng thứ sáu, tôi chụp ảnh cho Lý Tuyền, lần này cậu ta không nhe răng nữa, xem như đã thể hiện ra khả năng chuyên môn của cậu ta. Buổi chụp diễn ra suôn sẻ và kết thúc sau ba tiếng, sau đó cậu ta lại chạy đến tìm tôi để xin số điện thoại và WeChat, xem như tôi đã tin những gì A Giang nói trước đây.

Tôi không thêm cậu ta, sau đó Lý Tuyền đi tìm đồng nghiệp khác, không biết đã dùng cách nào mà có được số điện thoại của tôi, gửi tin nhắn hỏi tôi cuối tuần có rảnh không, muốn hẹn tôi ăn cơm.

Tôi không rảnh, cũng không trả lời, nếu có thời gian thì tôi cũng sẽ không đi, bây giờ tôi còn đang phiền lòng kia kìa, không muốn làm quen bất kỳ ai.

Lại làm việc thêm một tuần nữa, công việc tiếp theo của tôi là chụp ảnh ngoại cảnh, lần này phải đi một chuyến đến Vân Nam.

Đã hơn hai năm nay tôi không nhận chụp ngoại cảnh nữa rồi, không phải công ty không có việc chụp ngoại cảnh nào để làm, là Đường Tự Đình không cho tôi nhận.

Vào năm đầu tiên khi dịch bệnh nổ ra, sau khi mọi nơi dỡ bỏ lệnh phong tỏa, tôi đã chạy một chuyến đi chụp ảnh ngoại cảnh. Trước khi xuất phát, Đường Tự Đình đã không vui lắm rồi, muốn tôi hoãn công việc lại hoặc dứt khoát nghỉ việc, ở nhà là an toàn nhất, tôi cảm thấy anh ấy lo lắng thái quá, công việc vẫn cần phải làm.

Thật ra việc chụp này đã bị trì hoãn quá lâu rồi, vào buổi sáng ngày lên đường, Đường Tự Đình ra sân bay tiễn tôi, nhất quyết bảo tôi mặc bộ quần áo bảo hộ anh ấy mua. Tôi không biết anh ấy đào đâu ra, tôi không muốn mặc thì anh ấy trực tiếp khóa cửa xe lại, nói nếu tôi không mặc thì anh ấy không thả tôi ra, tôi không bật lại được anh ấy nên vẫn phải mặc.

Trên cả chuyến bay chỉ có mình tôi mặc bộ đồ bảo hộ, trông vô cùng bắt mắt, may mà bộ đồ bảo hộ kín đáo nên không ai nhận ra tôi, được bao bọc trong đó cũng khá ổn.

Kết quả là vừa xuống máy bay đã được thông báo rằng trên máy bay có người dương tính.

Toang rồi, người trên cả chuyến bay đều tiếp xúc chặt chẽ, mọi người đều bị kéo đến địa điểm cách ly đã chỉ định sẵn, lúc đó tôi còn thấy may mắn khi Đường Tự Đình mặc quần áo bảo hộ cho tôi, trong lòng tôi còn nói rằng sau này sẽ nghe lời anh ấy.

Vốn dĩ cách ly 14 ngày nhưng trong thời gian cách ly lại xét nghiệm ra thêm hai người nữa, sau đó bọn tôi đều tăng thêm 14 ngày, tôi đã ở trong khách sạn tổng cộng 28 ngày.

Nơi tôi bị cách ly cách Đường Tự Đình khá xa, trong khoảng thời gian đó, ngày nào tôi và Đường Tự Đình cũng gọi điện video, sau này tôi mới nhận ra sau 28 ngày cách ly, tôi không phát điên mà anh ấy thì sắp sửa phát điên rồi.

Trạng thái tinh thần của anh ấy còn bất ổn hơn tôi, suốt ngày cứ tự mình doạ mình, có đêm anh ấy không ngủ được nên trực tiếp lái xe tới tìm tôi, cứ đi loanh quanh khách sạn nơi tôi đang cách ly.

Cuối cùng anh ấy đậu xe bên kia đường đối diện với khách sạn, tôi đứng ở cửa sổ là có thể nhìn thấy anh ấy.

Một người với vóc dáng cao và thẳng đang cong lưng lại, vai dựa vào cửa xe, trong miệng còn ngậm điếu thuốc, tuy nhìn không rõ mặt nhưng tôi đoán rằng anh ấy nhất định chưa cạo râu.

Anh ấy nói: "Nếu như anh biết bay thì bây giờ anh sẽ vỗ cánh phành phạch bay thẳng vào phòng em, hai đứa mình có chết cũng phải chết cùng nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!