Chương 47: Vợ

Editor: Đào

"Để anh giới thiệu Chu Tĩnh Hàng cho cô ấy là được rồi."

Phó Kính Thâm có vóc dáng cao lớn, thẳng tắp, cánh tay rắn chắc, khỏe khoắn. Còn Lương Tri nhỏ nhắn, nhẹ tênh nên cô an tâm ôm anh như một chú gấu koala nhỏ. Anh bế cô lên vô cùng dễ dàng.

Từ phòng ngủ đến phòng tắm còn một đoạn đường. Ôm người đẹp mềm mại, thơm tho trong lòng, anh dù sao cũng là đàn ông, không thể tránh khỏi việc tay chân không yên.

Giây trước Lương Tri còn nhắm chặt mắt, hơi thở đều đều, giây sau đã bị anh véo eo rồi hôn lên má. Cô thấy hơi nhột, cười khúc khích, lười biếng ngồi dậy trong lòng anh. Cánh tay thon dài của cô ôm lấy cổ anh, đáy mắt ngập tràn ý cười nhưng lại giả vờ trách móc.

Phó Kính Thâm thấy vẻ ngây thơ này của cô đáng yêu vô cùng, lại cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô. Cô che miệng cười, lườm nguýt anh.

Anh ra tay trước, giọng nói trầm ấm mang theo sự lười biếng của buổi sáng: "Để đợi cô gái nhỏ nào đó thức dậy, buổi sáng anh còn chưa ăn gì, đói lâu quá nên phải ăn em để đỡ thèm trước. Phó phu nhân chắc không phiền chứ?"

"Vô cùng phiền." Khóe môi cô cong lên, thích đối nghịch với anh, nhưng anh đối tốt với cô thế nào, trong lòng cô đều hiểu. Nụ cười trong mắt cô không thể giấu được, tình cảm dành cho anh cũng là thật. Vậy nên, trêu chọc thì trêu chọc, nhưng cô vẫn không kìm được mà xót cho anh: "Sau này nếu em không dậy nổi, anh đừng đợi em nhé, cứ ăn trước đi. Dạ dày anh đâu phải bằng sắt, lần trước đến công ty anh, em đã thấy thuốc đau dạ dày trên bàn rồi..."

Phó Kính Thâm khẽ ừ một tiếng, không phủ nhận. Tuy nhiên, cô gái nhỏ của anh xót cho anh, trong lòng anh vẫn vô cùng xúc động. Có lẽ cô không biết, những ngày được dỗ dành cô dậy, cùng cô ăn sáng thế này, ba năm qua anh đã mong chờ không biết bao nhiêu đêm ngày rồi.

Anh bế cô vào phòng tắm, Lương Tri vẫn lười biếng, không muốn rời khỏi người anh. Người đàn ông nhướng mày, có vẻ khá thích thú. Anh tiện tay lấy một chiếc khăn tắm được gấp gọn gàng bên cạnh, trải lên bồn rửa mặt rộng, rồi đặt "chú sâu lười" trên người ngồi xuống đó.

Lương Tri tựa lưng vào gương trang điểm, đối diện với anh, đôi chân trắng nõn, thon gầy thoải mái đá qua đá lại nghịch ngợm. Phó Kính Thâm nhìn bàn chân trần của cô, tay lấy đôi dép xỏ vào cho cô.

Lương Tri ngoan ngoãn ngồi đó, đôi mắt ngái ngủ nghiêng đầu nhìn anh.

Anh mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, toát ra vẻ dịu dàng. Một Phó Kính Thâm như thế này người ngoài chưa từng thấy, còn Lương Tri thì quá đỗi quen thuộc.

Anh lấy nước súc miệng và nặn sẵn kem đánh răng cho cô. Kể cả là một thiếu gia như anh, từ nhỏ cũng chưa từng được chăm sóc tỉ mỉ như vậy. Trong lòng Lương Tri ngọt lịm. Phó Kính Thâm ngước lên hỏi cô: "Tiểu tổ tông, có cần anh đánh răng giúp luôn không?"

Khóe miệng anh cũng mỉm cười, cố ý trêu cô.

Lương Tri cũng biết dạo này mình được anh nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên. Lúc này, cô lại còn dám gật đầu, tinh nghịch nhe ra hàm răng trắng đẹp rồi cười với anh: "Được thôi, anh giúp em đi."

"Nếu em hôn anh một cái, anh sẽ sẵn lòng giúp."

Khóe mắt Lương Tri cong cong, má ửng hồng. Lúc này, cô đấu khẩu với anh vài câu, cơn buồn ngủ buổi sáng cũng tan đi kha khá. Cô cười hì hì nhận lấy bàn chải anh chuẩn bị, cho vào miệng rồi nhích người muốn bước xuống khỏi bồn rửa mặt.

Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm vào cổ cô đầy ẩn ý một lúc lâu, rồi nhân lúc cô chưa xuống, anh đưa tay cài từng chiếc cúc bị bung ra. Lương Tri mở to mắt nhìn anh, luôn cảm thấy vẻ mặt anh có gì đó kỳ lạ.

Thế là, nhân lúc chiếc cúc cuối cùng còn chưa kịp cài, cô lập tức lật người nhảy xuống. May mà Phó Kính Thâm phản ứng nhanh, đưa tay ôm lấy eo cô, đặt cô xuống đất một cách vững vàng: "Lỡ bị ngã thì sao!"

Giọng anh trầm xuống trách cô.

Lương Tri cười hì hì không nói gì, kéo cổ áo vội vàng chạy đến trước gương, trên đó hiện rõ một mảng đỏ ửng.

Tối qua anh nói sẽ "trừng phạt" cô một trận ra trò, tuy không đi đến cùng nhưng những chuyện khác nên làm đều đã làm. Lương Tri giận dỗi quay người trừng mắt với anh, nhưng người đàn ông không biết xấu hổ này lại thản nhiên vòng tay từ phía sau ôm lấy cô, cánh tay rắn chắc siết lấy eo cô, lười biếng vùi vào cổ cô: "Thơm quá."

Cổ Lương Tri đỏ bừng vì xấu hổ, lấy khuỷu tay đẩy đẩy người phía sau: "Em muốn đánh răng!"

Phó Kính Thâm khẽ cười: "Em đánh răng của em, anh hôn của anh."

Lương Tri: "..."

Khi ăn sáng, Lương Tri cuối cùng cũng cầm đến chiếc điện thoại đã bị cô cho vào quên lãng bấy lâu.

Màn hình vừa sáng lên, cô đã thấy hàng loạt tin nhắn của Thành Tiểu Sương. Tin đầu tiên là tin nhắn gửi từ tối qua, ngay sau khi công ty Cự Ảnh vừa tuyên bố Tiêu Tâm Vũ sẽ hợp tác với An Khải.

Tiểu Sương vẫn còn độc thân nên không ở cùng bạn trai. Còn Tưởng Chanh Chanh thì ở nhà trong thành phố, tối đó có tiệc gia đình nên không về ký túc xá được. Tiểu Sương một mình ở lại ký túc xá trống, trong căn phòng tối tăm ôm điện thoại sáng đèn, hăng hái ăn dưa. Sức chiến đấu cực kỳ mạnh, ngay từ đầu khi thấy thông báo hùng hồn kia, cô ấy đã tức không chịu nổi.

Vai diễn đó khi còn sống là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, trước khi bị tai nạn xe hơi Lương Tri từng giành được. Thoáng cái cô hủy hợp đồng, vậy mà Tiêu Tâm Vũ lại chộp được cơ hội này. Tiểu Sương luôn đứng về phía Lương Tri, cô ấy lo Lương Tri đọc tin sẽ buồn nên vội vàng nhắn tin an ủi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!