Chương 37: Người đại diện

Editor: Đào

"Có một "tiểu tổ tông" nào đó anh không thể đắc tội được."

Với tư cách là bạn trai, có thể nói là Phó Kính Thâm đã cưng chiều cô hết mực.

Năm nay anh hai mươi tám, trong suốt hai mươi tám năm ấy, anh chưa từng làm bạn trai của ai. Ngay cả Lương Tri, ban đầu cũng trở thành vợ của anh ngay.

Anh đã bỏ qua giai đoạn bạn trai, trực tiếp lên chức chồng. Thế nhưng, món nợ đã thiếu thì không thể trốn tránh, giờ đây cô công chúa nhỏ của anh cuối cùng cũng gật đầu cho anh một vị trí bạn trai danh chính ngôn thuận, anh phải trân trọng thật tốt.

Trước đây anh đã quen với việc chiếm đoạt và chưa từng thất bại, cho đến khi gặp Lương Tri.

Hai người không có một khởi đầu tốt đẹp, vì vậy lúc đó cô không ăn mềm cũng không ăn cứng, mọi sự tốt đẹp anh dành cho cô đều bị cô phủ nhận hoàn toàn, từ sâu thẳm trong lòng không chấp nhận anh, chỉ muốn tránh xa anh.

Vị trí bạn trai này, anh không có kinh nghiệm. Bề ngoài thì hào nhoáng, bên cạnh có vô số tiểu thư khuê các vây quanh, trông như một tay lão luyện trong tình trường, nhưng thực ra ngay cả việc hôn bảo bối của mình cũng phải cẩn thận, sợ cô chán ghét mình. Anh không biết người khác đối xử với bạn gái như thế nào, nhưng anh nghĩ cô gái nhỏ thì cần phải cưng chiều, cưng chiều đến mức cô trở nên bướng bỉnh, tùy ý làm mọi điều mình muốn. Chỉ cần có anh ở bên, cô sẽ mãi mãi được sống theo ý mình.

Ký túc xá trường học đương nhiên không thể sánh được với căn chung cư của Phó Kính Thâm. Vài người sống chung một phòng nhỏ, đến tắm cũng phải xếp hàng. Đã lâu rồi Lương Tri chưa được ngâm mình trong bồn tắm, tối nay được Phó Kính Thâm chăm sóc nên cô đã ngâm mình thật thoải mái.

Nếu một người quá mệt mỏi mà ngủ quên trong bồn tắm sẽ rất nguy hiểm. Hơn nữa, tối nay cô còn uống chút rượu nên hơi say, vì vậy Phó Kính Thâm không cho phép cô đóng cửa.

Bây giờ cô đã đặt anh vào lòng, mối quan hệ giữa hai người cũng không còn xa lạ và xa cách như lúc ban đầu. Anh là người cô thích, không đóng cửa thì không đóng vậy. Lương Tri không đề phòng gì, ngoan ngoãn gật đầu.

Tối nay không chỉ có mình Phó Kính Thâm vui vẻ, cô gái nhỏ trong phòng tắm cũng vui vẻ, thỉnh thoảng lại ngân nga vài câu hát. Giọng hát nũng nịu, luyến láy vọng ra từ phòng tắm, Phó Kính Thâm mỉm cười đầy cưng chiều, lặng lẽ ngồi không xa, sẵn sàng chờ đợi tiểu tổ tông sai bảo.

Trong lúc Lương Tri tắm, anh đã gọi điện bảo Từ Cải mang bộ dụng cụ ngâm chân đến, còn nhờ bác sĩ gia đình kê vài gói thuốc đặc biệt để giảm mệt mỏi.

Khi Lương Tri bước ra trong chiếc váy hai dây màu vàng nhạt, Phó Kính Thâm đã chuẩn bị nước nóng cho cô. Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc Bắc, dù mùi này khác hẳn với mùi thuốc cô thường uống để bồi bổ cơ thể, nhưng dù thế nào, cô vẫn thấy vị đắng.

Cô vừa thoa sữa dưỡng thể lên tay vừa đi về phía anh, nhưng mùi thuốc bắc gần như át cả mùi hương ngọt ngào, mềm mại của cô gái mới tắm xong. Lương Tri ngừng tay, theo phản xạ dừng lại. Cô sợ anh lại bày trò thuốc thang gì đó bắt cô uống. Cô gái nhỏ nhíu đôi mày thanh tú, nhanh nhảu báo cáo trước: "Thuốc anh bảo dì Lâm mang đến trường, em ngày nào cũng uống đó. Uống đến nỗi Tiểu Sương và mấy bạn khác suýt ngất, em toàn phải bịt mũi uống.

Lần trước đến kỳ cũng không thấy đau nữa rồi."

Phó Kính Thâm thấy dáng vẻ hèn hèn của cô thì cong môi, im lặng không nói, chỉ muốn xem cô tiếp theo sẽ nói gì.

Lương Tri nhìn anh hai lần, thấy anh không lên tiếng thì không nhịn được nữa. Cô gái hếch cằm lên, chiếc cằm thanh tú không một chút mỡ thừa, chiếc cổ trắng nõn thon thả mềm mại, quả đúng là một chú thiên nga nhỏ xinh đẹp. Bên dưới hai dây áo mảnh màu vàng chanh, xương quai xanh rõ nét, làn da non nớt hiện ra mồn một. Trên đó dường như vẫn còn vương lại chút dấu vết anh để lại khi trêu chọc cô ban nãy. Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm một lúc lâu, yết hầu không kìm được khẽ chuyển động.

Tuy nhiên, anh cảm thấy có chút trống trải, trong lòng tính toán hôm nào đó sẽ tặng cô một sợi dây chuyền, chắc cô sẽ thích.

Rồi anh nghe thấy giọng cô nhỏ nhẹ phản kháng: "Anh đừng pha thuốc cho em uống nữa nhé, mấy thứ lần trước kê, em đã uống hết ở trường rồi."

"Không phải thuốc đâu, lại đây." Anh vẫy tay gọi cô. Lương Tri nhướng mày, tò mò nhìn về phía anh.

Cô vừa đi được nửa đường, người đàn ông đã đứng dậy đi tới, dứt khoát ôm ngang eo cô. Gần đây, Lương Tri cảm thấy người đàn ông này chỉ muốn dính lấy cô, đến nỗi đôi chân của cô dường như cũng trở nên thừa thãi.

Cô được đặt ngồi lên ghế sofa, vạt váy vừa chạm đến đùi, bắp chân trắng nõn buông thõng xuống mép sofa. Cô thấy người đàn ông cao lớn kia đột nhiên quỳ một gối trước mặt mình, đặt hai chân cô vào chậu nước thuốc ấm nóng.

Anh dường như không có ý định đứng dậy. Anh quỳ trước mặt cô, Lương Tri lại nhìn anh từ trên cao. Động tác của anh rất tự nhiên, hai tay đưa vào trong chậu, nắm lấy bàn chân cô, động tác xoa bóp chuyên nghiệp đến lạ, dường như đã tốn không ít công sức học hỏi.

Dù sao anh cũng có thân phận hiển hách, một người có gia thế như vậy, khi muốn cưới một người phụ nữ đương nhiên phải tìm hiểu rõ quá khứ của cô. Trong những tài liệu mà Từ Cải điều tra được có nhắc đến chuyện cô đã theo giáo viên học ba lê. Anh nghe người ta nói, môn ba lê rất dễ bào mòn ý chí của người tập, đặc biệt là đôi chân nhỏ bé sẽ phải chịu nhiều vất vả.

Vì thế anh đã đặc biệt mời người dạy mình những kỹ thuật mát xa chuyên nghiệp, chỉ để nghĩ rằng nếu cô cần, anh sẽ không phải nhờ người khác làm thay.

Chờ đợi một cái đã là ba năm. Trước đây thỉnh thoảng cô cũng nhảy ba lê, nhưng cô không hề muốn cho anh chạm vào, nói gì đến chuyện để anh xoa bóp như bây giờ.

"Thuốc này không thể ngâm toàn thân nên lúc nãy anh không cho vào bồn tắm. Bác sĩ nói thuốc này dễ làm tan sưng, cũng có thể giúp giảm mệt mỏi." Lúc nãy anh bế cô và hôn, bàn chân ngọc ngà của cô nằm trong tay anh. Dù vẫn mềm mại nhỏ nhắn nhưng anh vẫn cảm nhận được chút sưng tấy. Nghĩ đến chuyện cô phải chịu khổ ở bên ngoài, lòng anh vô cùng đau xót.

Lương Tri được anh chăm sóc rất dễ chịu. Anh bấm đúng các huyệt đạo khiến cả người cô thả lỏng hoàn toàn. Sau khi thả lỏng, cô gái nhỏ cũng bạo dạn hơn, bàn chân nhỏ như con lươn con khéo léo trượt khỏi tay anh, nhấc lên cọ vào mũi anh, làm nước bắn tung tóe lên mặt anh. Vậy mà anh cũng chẳng tỏ vẻ ghét bỏ. Lúc nãy anh vừa bảo tất của cô là tất thối, cô gái nhỏ tuổi, tính tình cũng nhỏ, rất hay thù vặt, giờ tinh thần sảng khoái, lại bắt đầu nghịch ngợm trêu anh.

Người đàn ông vẫn giữ nguyên tư thế quỳ không nhúc nhích, bàn tay lớn tóm lại bàn chân nhỏ vừa thoát khỏi tay mình, khóe môi cưng chiều nở nụ cười, giả vờ nghiêm nghị nói: "Đừng nghịch nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!