Editor: Đào
"Bao giờ em cho anh danh phận?"
Khi ở cùng các bạn đồng trang lứa, Lương Tri toát ra sức sống khác hẳn ba năm bị anh "nuôi nhốt" trước đó. Phó Kính Thâm dường như cũng lờ mờ hiểu rằng, chỉ khi buông tay một cách phù hợp mới có thể khiến cô vui vẻ. Thế nhưng, rất khó để anh tự thuyết phục bản thân mình.
Giờ đây, anh chiều theo ý cô, để cô quay lại trường học, bắt đầu thử cho cô một khoảng trời tự do nho nhỏ, cho cô không gian để thở. Có lẽ như vậy, cô sẽ cam tâm tình nguyện đi theo anh, hẹn hò bình thường như những cặp đôi khác, ngọt ngào như kẹo.
Dạo này Cầu Cầu làm mưa làm gió trong tập đoàn Phó Thị. Các nhân viên đều ngầm hiểu, đây là cục cưng của cô bạn gái bí ẩn của tổng giám đốc Phó. Mọi người trong tối ngoài sáng cưng chiều Cầu Cầu hết mực. Bản thân nó cũng lanh lợi, nghịch ngợm, đáng yêu nên chỉ đến vài lần thôi là đã coi công ty như nhà, ra vào tự do, vênh váo.
Phó Kính Thâm bảo Từ Cải trông chừng nó cẩn thận, chỉ cần đừng để con vật nhỏ chạy lạc là được, còn bản thân anh thì trở nên lơ là công việc, hết lần này đến lần khác bỏ lại cả một tập đoàn để suốt ngày chạy đến trường đại học của Lương Tri.
Hôm nay, khi đến thăm cô, anh lo cô sẽ không thoải mái khi thấy anh theo dõi giờ học của mình nên ban đầu còn kiên nhẫn giấu mặt. Tuy nhiên, đêm xuống, lòng người trở nên xao động. Hình ảnh cô mặc chiếc váy múa ba lê trắng muốt vừa yếu ớt vừa xinh đẹp khiến Phó Kính Thâm có chút mong chờ. Anh tự hỏi trong hoàn cảnh như vậy, cô nhìn thấy anh sẽ có phản ứng như thế nào.
May mắn là phản ứng của cô gái nhỏ không làm anh thất vọng. Cô e thẹn cúi đầu, làm anh ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn móc tim ra trao cho cô.
Vào ban ngày, các phòng học có tiết xung quanh đều đóng rèm cửa. Anh không thể nhìn thấy cô gái nhỏ bên trong, đành ngồi trong xe bên ngoài tòa nhà, kiên nhẫn đợi cô tan học. Chuyến đi này, anh không nghĩ cô sẽ phát hiện ra mình, càng không ngờ cô lại chịu lén ra gặp mặt anh. Vì vậy, người đàn ông hút thuốc trong xe không chút kiêng dè. Không gặp cô, anh không phải lo trên người và trong xe có mùi thuốc lá khiến cô không quen.
Thế nhưng, Lương Tri lại tặng anh một bất ngờ. Cô gái nhỏ ôn tồn trấn an anh, bảo lát nữa sẽ ra ngay. Người đàn ông vui mừng khôn xiết, nhưng lại nhíu mày nhìn không gian đầy khói thuốc trong xe.
Tranh thủ lúc cô chưa ra, anh vội gọi cho Chu Tĩnh Hàng. Trước đó anh từng nghe nói dạo này anh ta ở gần trường Càn đại. Phó Kính Thâm bảo anh ta lập tức bỏ dở mọi việc, lái một chiếc xe mới và mang theo một bộ quần áo sạch đến cho anh.
Chu Tĩnh Hàng là người lớn lên cùng anh, nghe tin anh đột nhiên xuất hiện ở sân trường đại học, tính tò mò nổi lên. Anh ta cười cợt hỏi anh qua điện thoại: "Anh Thâm? Đi tán sinh viên nữ à?"
Nghĩ lát nữa sẽ được gặp Lương Tri, lúc này Phó Kính Thâm cảm thấy rất vui. Chu Tĩnh Hàng bạo gan tò mò về chuyện của anh, anh cũng chỉ cười mắng nhỏ một tiếng: "Cút đi."
Thái độ này lại khiến Chu Tĩnh Hàng càng hào hứng. Anh ta quen Phó Kính Thâm đã lâu, hiếm khi có dịp nghe thấy anh nói với giọng điệu hiền lành như vậy. Anh ta lại hỏi: "Giờ mấy cô sinh viên đòi hỏi ghê thế à? Vừa mới gặp đã đòi hẳn một chiếc xe mới?"
Thực ra anh ta biết nếu Phó Kính Thâm thật sự muốn theo đuổi ai đó, một chiếc xe mới chẳng là gì, dễ như mời một bữa cơm vậy. Tuy nhiên, nhiều tiền không có nghĩa là không có não, những người phụ nữ như thế bọn họ cực kỳ coi thường. Ngay cả lần trước, khi anh ta nông nổi đưa cô ngốc Tiêu Tâm Vũ đến trước mặt Phó Kính Thâm, anh ta cũng thấy vô cùng có lỗi với bạn mình.
"Không đòi xe." Phó Kính Thâm nhàn nhạt nói. Nếu Lương Tri là người có thể dỗ dành vui vẻ bằng xe hay nhà, anh đã sớm dễ dàng ôm người đẹp lên giường ân ái rồi, đâu cần phải khó chịu chịu đựng trong xe thế này. Anh lại lên tiếng: "Lúc nãy đợi cô ấy tao có hút thuốc trong xe, cô ấy không quen mùi này, sợ lát nữa sẽ giận dỗi."
Khi nhắc đến Lương Tri, gương mặt người đàn ông lập tức vô thức trở nên dịu dàng.
Ở đầu dây bên kia, Chu Tĩnh Hàng không giữ được bình tĩnh. Lúc nãy khi nhận điện thoại, anh ta còn nghĩ Phó Kính Thâm hiếm khi nổi hứng, chỉ muốn trêu đùa một cô sinh viên đại học nào đó. Thế nhưng, vừa nghe giọng nói dịu dàng và nghiêm túc đến lạ của anh, Chu Tĩnh Hàng giật mình thầm nghĩ, chẳng lẽ anh Thâm định nghiêm túc thật sao...
Anh ta không dám không làm theo lời Phó Kính Thâm sai bảo, sững người một lát rồi nhanh chóng lấy quần áo và lái xe đến. Miệng vẫn cười hềnh hệch trêu chọc: "Anh Thâm, anh không thể như vậy đâu, sao có thể chiều phụ nữ quá được."
Phó Kính Thâm bật cười, mỉa mai nói: "Mày biết cái quái gì."
Đồ chưa có vợ.
Chu Tĩnh Hàng ở gần đó nên không để Phó Kính Thâm phải đợi lâu. Anh ta giao chìa khóa, đổi xe, rồi đợi Phó Kính Thâm cởi chiếc áo vest dính mùi thuốc lá ra ném cho mình.
Trong lòng Chu Tĩnh Hàng tò mò không thôi. Sau lần tiếp xúc với Tiêu Tâm Vũ, anh ta thầm mắng mình ngốc. Anh ta lớn lên cùng Phó Kính Thâm, lặng lẽ quan sát phản ứng của Phó Kính Thâm suốt cả đêm hôm đó. Mọi người đều nghĩ anh có ý với Tiêu Tâm Vũ, nhưng anh ta và Sở Cựu đều nhìn ra, anh Thâm không thể nào thích loại phụ nữ như vậy. Ly rượu Tiêu Tâm Vũ đưa, anh còn không thèm chạm vào.
Lúc ra về anh vung tiền như rác, mọi người đều cho rằng đó là cố tình nể mặt Tiêu Tâm Vũ nhưng Chu Tĩnh Hàng biết, loại người như Phó Kính Thâm, thứ duy nhất không thiếu chính là tiền. Anh đi rất vội, vung tiền bừa bãi để giải quyết mọi chuyện chứ hoàn toàn không có ý định bỏ công sức ra.
Nhưng người đàn ông đêm nay thì khác hẳn. Con người cô độc đứng chờ trong đêm tối này đâu còn vẻ oai phong lẫm liệt của Phó thiếu hô mưa gọi gió ở Càn thị nữa. Trông anh chẳng khác gì một chàng trai mới lớn chớm nở tình yêu, trong lòng chỉ canh cánh nhớ người yêu, chờ đợi không chút giận hờn, cam tâm tình nguyện.
Chu Tĩnh Hàng muốn biết rốt cuộc người phụ nữ kia là ai nên cố tình nán lại không đi. Phó Kính Thâm thấy phiền, lạnh lùng dọa sẽ tống anh ta sang châu Phi đào than, khiến anh ta sợ đến mức chạy mất tăm.
Khi Lương Tri lén lút chuồn ra, những người bạn cùng tập kịch vẫn đang uống rượu, trò chuyện và mơ mộng về tương lai. Cô lấy cớ là Tiểu Sương quên chìa khóa phòng ký túc xá, nhờ cô mang về giúp.
Mọi người đã ở cùng cô nhiều ngày, đều hiểu cô là một cô gái ngây thơ và đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mà antifan trên mạng chửi bới. Vì thế, không ai nghĩ đến chuyện thị phi khác, chỉ dặn dò cô tự giữ an toàn rồi để cô đi.
Các cô gái cùng ăn khuya tối nay đều đã uống một chút rượu, Lương Tri cũng không ngoại lệ. Nhưng vì đều là sinh viên ngành biểu diễn, sau này ra trường phần lớn sẽ bước chân vào giới giải trí nên không ai muốn để lại vết nhơ trước khi nổi tiếng để rồi sau này bị bới móc chuyện xấu. Bởi vậy, dù hứng khởi uống chút rượu, mọi người vẫn rất có chừng mực, biết kiềm chế.
Nhưng Lương Tri không uống được rượu, cô gần như chỉ nhấp một chút là đã say.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!