Chương 30: Hôn

Editor: Đào

"Uống thuốc đi rồi anh cho em đi học."

Cô co người, ngồi nép bên tường.

Phó Kính Thâm từ trên cao nhìn xuống, trong lòng anh cũng không thoải mái hơn cô là bao.

Cô hỏi anh có phải không cần cô nữa không, nhưng rõ ràng từ trước đến nay, chỉ có cô muốn rời xa anh, còn anh sao có thể nỡ từ bỏ cô.

Môi mỏng của người đàn ông khẽ mấp máy: "Ngồi xổm ở đây làm gì, sao em không vào trong?"

"Em không vào được." Không có chìa khóa, anh lại không gặp cô, cô chỉ có thể đứng ngoài thế giới của anh như thế này.

Phó Kính Thâm nhìn một cục bé nhỏ trên mặt đất một lúc, sau đó cúi người trực tiếp bế cô gái đang ngồi xổm lên. Cách bế này thực sự khá tốn sức, nhưng người đàn ông vẫn bình thản ôm chặt cô vào lòng. Mãi sau anh mới lấy lại được giọng nói, anh bảo: "Đặt ngón tay lên đi."

Lương Tri cúi đầu làm theo. Giây tiếp theo, tiếng chuông báo hiệu đã mở khóa vang lên, sau tiếng "cạch", cánh cửa tự động mở ra.

Phó Kính Thâm đứng trước cửa, vẫn ôm cô trong tay. Lương Tri nhìn cánh cửa mở toang, ngây người một lúc.

Thế giới của anh luôn chuẩn bị sẵn sàng để mở rộng cánh cửa đón cô, chỉ chờ cô vô tình quay đầu nhớ đến anh.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên sô pha. Lương Tri không dám ngẩng đầu, cứ cúi gằm xuống nhìn chằm chằm mũi chân mình.

Anh vừa định đưa tay lên v**t v* cô gái nhỏ mà anh ngày đêm nhung nhớ nhưng không dám gặp mặt thì nghe thấy giọng cô run run đầy cẩn trọng. Cô gái có vẻ như sắp khóc, anh còn nghe ra sự tủi thân trong đó. Cô nói: "Phó tiên sinh, có phải em... đã làm phiền anh rồi không...?"

Bàn tay Phó Kính Thâm sắp chạm vào má cô bỗng khựng lại giữa không trung. Anh hơi nhíu mày, mơ hồ cảm thấy những lời cô sắp nói không phải điều anh muốn nghe.

Nhưng chưa kịp mở lời ngăn cản, anh đã nghe thấy cô gái ngốc nghếch nhưng có phần tàn nhẫn này khẽ nói: "Nếu anh thật sự thích cô ấy, em sẽ không chiếm vị trí này nữa. Biệt thự cũng có thể trả lại cho hai người. Em không có nhiều đồ, chỉ vài ngày là dọn xong. Chúng ta có thể... ly hôn..."

Lương Tri không biết khi nói ra những lời này, vẻ mặt mình trông ra sao, nhưng chắc chắn là không đẹp. Cô vừa dứt lời, cả phòng khách rộng lớn im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Cô nín thở chờ anh nói đồng ý.

Nhưng giây tiếp theo, cổ tay yếu ớt của cô gái bị bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm siết chặt. Người đàn ông trước mặt bỗng chốc như biến thành một người khác, anh trừng mắt nhìn cô, quai hàm căng chặt.

Anh cúi người, ép cô vào khoảng trống giữa ghế sô pha và lồng ngực mình. Lương Tri vốn đã yếu đuối, giờ càng không thể chống lại thân hình vạm vỡ, cao lớn của anh.

Vẻ ngoài đột ngột này của anh giống hệt người đàn ông xa lạ trong giấc mơ của cô. Nhưng tứ chi bị anh khống chế, lúc này cô chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh. Từng lời của người đàn ông như được nghiến ra từ kẽ răng, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói khàn đặc: "Lương Tri, sao em có thể... sao em có thể dễ dàng nói ra hai chữ ly hôn?!"

"Rốt cuộc em có trái tim không hả?" Anh dường như mất kiểm soát, khoảnh khắc anh cúi đầu xuống, Lương Tri sợ hãi mở to mắt.

Lòng bàn tay hơi chai sần của anh tương phản rõ rệt với làn da non nớt của cô. Một tay anh giữ chặt hai cổ tay mảnh mai của cô trên đỉnh đầu, tay kia siết chặt cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình. Lương Tri nhíu mày, gương mặt đầy vẻ sợ hãi.

Đã là một người trưởng thành, Lương Tri đương nhiên có thể cảm nhận được. Dù hiện tại không còn ký ức của ba năm trước, cô vẫn cảm thấy được sự chiếm hữu sâu thẳm trong mắt anh.

"Hả? Không phải em nói muốn đi học sao? Được thôi, Tri Tri, em hãy cầu xin anh đi, cầu xin anh, biết đâu anh vui, sẽ đồng ý để em đi?" Anh siết chặt cô gái vào lòng. Lương Tri sức lực yếu, bị anh ôm chặt không thể cử động. Cổ tay trắng nõn bị bóp đến hơi ửng đỏ. Dường như chỉ có cách in dấu vết của riêng anh lên người cô, mới khiến anh yên tâm hơn một chút.

Bấy lâu nay được anh nuông chiều, dù bình thường anh vẫn hay trêu cô nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh hung dữ như vậy. Cô gái nhỏ vô cùng sợ hãi nhưng không thể phản kháng.

Anh lạnh lùng, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt trắng nõn của cô. Ngay khi bàn tay to lớn của anh chạm vào khóe môi, cô bật khóc. Giọng cô khàn đặc, chứa đầy sự sợ hãi và tủi thân: "Huhu, Phó Kính Thâm! Em sợ!"

Tiếng khóc của cô vang lên bên tai, lưng anh cứng đờ trong giây lát. Anh như bị điện giật mà tỉnh lại. Nước mắt cô chảy dài trên má, trượt xuống cổ rồi đến xương quai xanh.

Cô nức nở trong vòng tay anh, tiếng khóc ấy ngay lập tức khiến anh mềm lòng. Vẻ mặt anh đầy sự hối hận, bàn tay to lớn luống cuống vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, không còn giữ chặt cổ tay cô nữa. Thế nhưng, bàn tay nhỏ bé của Lương Tri vẫn đấm vào ngực anh như mèo cào, khóe mắt sưng đỏ vì khóc, nhưng cô vẫn cố mắng anh: "Đồ khốn, huhu, em không cần anh nữa!"

Bàn tay anh hoàn toàn mất đi sự hung hãn ban nãy, giờ đây cẩn thận ôm lấy cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. Đôi môi mỏng của anh không còn sự xâm chiếm trừng phạt nữa, mà là từng chút một dịu dàng hôn đi những vệt nước mắt của cô.

Nỗi sợ của Lương Tri dần tan biến, âm thanh thút thít cũng bớt đi nhiều. Anh hôn cô, cô không còn sức để từ chối, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm không dứt: "Không cần anh nữa..."

Anh biết lúc nãy mình đã dọa cô sợ rồi. Vòng tay anh ôm chặt lấy cô, khẽ nói: "Sao anh nỡ bỏ em được? Hửm? Lúc nãy anh đến, em còn hỏi có phải anh không cần em nữa không, làm sao anh nỡ đây? Nhưng bây giờ em lại nói như vậy, Tri Tri à, anh cũng sẽ buồn đấy. Em không biết anh sợ em rời xa anh đến mức nào đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!