Chương 25: Trường học

Editor: Đào

"Muốn cùng anh đến công ty sao?"

Phó Kính Thâm sấy khô lông cho Cầu Cầu, nhóc con không còn vẻ ngoài như "chó ướt" cách đây mười mấy phút nữa.

Ngoài Lương Tri, người từng được Phó thiếu tự tay sấy tóc thì chỉ còn cậu nhóc này thôi. Nhóc con có lẽ nghĩ đời này không còn gì hối tiếc nữa, khi bị Phó Kính Thâm nhấc ra khỏi phòng tắm, nét mặt vẫn đầy vẻ hưởng thụ.

Lương Tri nhận Cầu Cầu, ôm nhóc trong tay, đáng yêu vô cùng. Phó Kính Thâm nhíu mày, mím môi, không nói gì.

Cô ôm Cầu Cầu lăn trên giường một lúc mới nhớ ra anh đang đứng dựa vào cửa, khoanh tay, nhàn nhạt nhìn cô.

"Anh về rồi à?" Cô nhẹ nhàng hỏi.

Phó Kính Thâm cong môi cười: "Không muốn anh về sao?"

Lương Tri cười nhìn anh, liếc một cái rồi cúi xuống vuốt mớ lông vừa mới chải mượt của Cầu Cầu, cô không trả lời, nhưng ánh mắt đã nói rõ là không phải vậy.

Cầu Cầu lăn lộn trong lòng cô, nhưng vì biết Phó Kính Thâm đang đứng dựa cửa nhìn, nó thu mình lại nhiều, không còn nghịch ngợm như thường ngày nữa.

Lương Tri bị nó cọ vào người hơi ngứa, khanh khách cười không ngừng, Phó Kính Thâm cũng vui vẻ, dường như chỉ cần nhìn thấy cô là anh đã thấy mãn nguyện, chưa kể còn được thấy cô cười.

Cô như chợt nhớ ra gì đó, ôm Cầu Cầu đang nhõng nhẽo đi về phía anh. Gò má trắng nõn của cô hơi ửng hồng, tràn đầy sức sống trẻ trung: "Anh có thích ăn pudding không? Mấy ngày trước em học với dì Lâm, làm nhiều lắm, để trong tủ lạnh. Hình như anh không thích ngọt quá đúng không? Em làm 50% đường thôi đó."

Trước đây cô thường không quan tâm sở thích của anh, có lẽ là thật ra cô hiểu anh, nhưng lại cố tỏ ra lạnh lùng, vô tư, thờ ơ. Nhưng gần đây anh cảm nhận rõ ràng là cô luôn để ý tới anh. Anh thoáng nở nụ cười, ánh mắt dán chặt vào cô, nửa phút cũng không muốn rời, dường như trong mắt anh chỉ có cô mà thôi.

Lương Tri nhấc một tay, kéo nhẹ vạt áo sơ mi của anh rồi đi ra cửa, dép lê lẹt xẹt bước từng bước.

Phó Kính Thâm theo sau, đầy hứng thú. Cô đi vài bước rồi ngoảnh lại, đôi mắt long lanh, môi khẽ cười: "Anh phải tin em nhé, lần này thật sự rất ngon, chắc chắn ngon hơn món trước nhiều. Em đã thử rồi."

Anh cười khẽ một cái, nhưng không khen cô một cách tùy tiện như mọi khi: "Vậy thì anh phải thử mới biết được."

Khi Lương Tri đi lấy pudding từ tủ lạnh cho anh, cô đặt Cầu Cầu ở chỗ đối diện với Phó Kính Thâm. Chú chó nhỏ hiểu rằng "chỗ dựa xinh đẹp" của mình sẽ không ở bên một lúc, nên để chắc chắn, nó không dám nhúc nhích, ngoan ngoãn vô cùng.

Ánh mắt Phó Kính Thâm lạnh lùng lướt qua, Cầu Cầu co rúm lại, vô cùng sợ hãi.

Đợi Lương Tri bưng đồ từ bếp đi ra, anh lại đổi sang khuôn mặt tràn đầy ôn nhu.

Thật ra, anh và Cầu Cầu cũng chẳng khác nhau là mấy, mỗi khi trước mặt Lương Tri đều tỏ ra muốn dính lấy cô không rời.

Trên gương mặt cô gái nở nụ cười nhẹ, trong mắt lóe lên ánh nhìn mong chờ được anh công nhận. Cô tiến đến bàn ăn, đẩy chiếc pudding nhỏ xinh ra trước mặt anh, cũng không quên lấy một phần cho mình. Cô bế Cầu Cầu đặt lên đùi, rồi ngồi đối diện anh, hai tay chống cằm nhìn anh: "Anh ăn thử đi!"

Dáng vẻ ăn uống của Phó Kính Thâm vô cùng tao nhã, động tác từ tốn, toát lên vẻ sang trọng. Lương Tri thèm đến mức không chịu nổi, chỉ loáng một cái đã chén sạch ly pudding nhỏ, l**m thìa mà mắt cứ chằm chằm nhìn anh.

Người đàn ông nhướng mày, đôi môi mím chặt không cười, giọng trầm ấm hỏi: "Muốn ăn không?"

Anh đang nói đến phần của mình.

Lương Tri rất có khí phách, lắc đầu, chờ anh ăn xong sẽ khen cô.

Cô ngồi trước mặt anh, trong lúc anh ăn, cô cứ líu lo kể những chuyện xảy ra ở biệt thự mấy ngày nay, thỉnh thoảng lại nói dăm ba câu chuyện phiếm trên mạng.

Giờ đây, cô và anh đã thân thiết hơn nhiều, nói chuyện cũng thoải mái hơn, không còn chút rụt rè nào như lúc đầu. Cô vui vẻ chia sẻ những chuyện vụn vặt trong cuộc sống khi không có anh, dù câu chuyện không đầu không cuối, chẳng có trọng tâm, nhưng Phó Kính Thâm vẫn lắng nghe một cách mãn nguyện.

Dáng vẻ ấy của cô hệt như một người vợ nhỏ chờ chồng về nhà, cùng anh ăn cơm, rồi tùy hứng chuyện trò trên trời dưới đất. Phó Kính Thâm cực kỳ thích cảm giác này, thậm chí còn khao khát thời gian có thể ngừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc này. Nhưng rồi anh nghĩ lại, thôi thì bỏ đi. Thứ anh muốn còn nhiều hơn thế, khao khát chiếm hữu là không có điểm dừng.

Phó Kính Thâm về thăm cô một lát rồi phải trở lại công ty.

Lương Tri đeo cho Cầu Cầu một chiếc nơ bướm màu hồng nhạt, trông cực kỳ dễ thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!