Edit: Đào
"Còn định đi đâu nữa?!"
Tay nghề nấu ăn của Phó Kính Thâm hoàn toàn rèn được trong ba năm kết hôn với Lương Tri. Cô gái nhỏ vốn ăn uống chẳng mấy điều độ, lại kén ăn, rất nhiều món không ăn được. Thế nhưng phần lớn những thứ cô không thích lại tốt cho sức khỏe, nên thỉnh thoảng anh nấu vẫn cố tình cho vào một ít.
Nhưng Lương Tri không thích, lúc đó chê anh, kéo theo cả việc chê luôn món ăn anh nấu. Dù trong lòng thấy hợp khẩu vị, miệng cô cũng chưa từng khen lấy một câu.
Hai người cùng đi đến phòng ăn, Lương Tri bị anh kéo đi rửa tay. Lúc quay lại, nhìn thấy trên bàn bày năm món mặn hai món canh, gương mặt cô đầy ngạc nhiên. Người đàn ông trước mắt rốt cuộc còn giỏi bao nhiêu thứ mà cô chưa biết nữa, khiến cô có cảm giác anh dường như việc gì cũng làm được.
Anh ngồi xuống đối diện cô, múc cơm cho cô, rồi theo thói quen gắp thức ăn bỏ vào bát.
Đây không phải lần đầu tiên hai người ngồi đối diện nhau cùng ăn, nên Lương Tri đã không còn cảm giác căng thẳng ngượng ngùng như lúc ban đầu nữa. Lúc này, sự chú ý của cô đã đặt hết vào những món ăn vừa đẹp mắt vừa thơm ngon trước mặt.
"Em thích cái này lắm." Cô gắp một miếng sườn xào chua ngọt, giơ lên về phía Phó Kính Thâm rồi cho ngay vào miệng, má phồng lên, ăn một cách thỏa mãn.
"Cái này cũng thích nữa."
Mới ăn được vài miếng, cô như thể gom hết lời khen nợ anh suốt ba năm để nói một lần. Anh biết cô thích ngọt, nên hầu hết món đều làm theo khẩu vị của cô.
Thế nhưng cô mới vui vẻ ăn được nửa chừng thì bất ngờ từ trong đĩa thịt xào lộ ra một miếng ớt xanh. Cô vốn chẳng ưa ớt xanh, lúc nào cũng thấy nó có vị gì đó kỳ kỳ. Lông mày khẽ nhíu lại, gần như theo bản năng, cô gắp miếng ớt xanh trong bát mình rồi thả thẳng vào bát anh.
Động tác quen thuộc tự nhiên, thả xong rồi, ngay cả cô cũng ngẩn người ra.
Cô gái đang cầm đũa khựng lại một chút. Khi ngẩng đầu nhìn anh lần nữa, trên mặt người đàn ông lại thoáng hiện một nụ cười mập mờ. Đuôi mày anh hơi nhướng lên, khóe môi cong cong, ánh mắt đầy ý trêu chọc nhìn cô.
Lương Tri ngượng chín mặt, có phần không biết phải làm sao, cầm đũa định gắp lại đồ ăn trong bát anh, hai vành tai đỏ bừng: "Em không cố ý..."
Nhưng còn chưa kịp gắp miếng ớt xanh kia, đũa của anh đã nhanh hơn một bước, kẹp lấy miếng ớt màu xanh trong bát rồi ung dung bỏ vào miệng. Sau đó anh nhìn cô, nửa cười nửa không, giọng trầm thấp mà quyến rũ, khẽ cười một tiếng: "Đừng căng thẳng. Trước đây em cũng luôn như thế. Anh ấy à, chính là cái thùng rác của em. Thứ em không muốn ăn, đều để anh ăn."
Dù có mất trí nhớ, thì thói quen ba năm trời vẫn vô thức lộ ra. Lương Tri cúi đầu, cắn nhẹ đầu đũa, má đỏ bừng, ngại ngùng chẳng dám ngẩng lên nhìn anh.
"Cúi thêm nữa là mặt em vùi vào tô canh luôn đấy. Ngoan, ăn cơm đi."
"..."
Từ sau khi cô gặp chuyện, rất nhiều lúc Phó Kính Thâm đối xử với cô kiên nhẫn chẳng khác nào dỗ con gái. Cô không còn cái kiểu giả bộ nũng nịu hay bướng bỉnh như trước nữa, bản chất thật ra vẫn là một cô gái ngoan ngoãn, cũng vui vẻ để anh chăm lo như thế.
Trước kia ở biệt thự, việc dọn bàn, rửa bát đều do dì Lâm lo liệu. Trước khi quen Phó Kính Thâm, cô chưa từng được người ta phục vụ kiểu đó bao giờ, lúc đầu thấy khá ngại, thỉnh thoảng còn chạy tới bên dì Lâm, định bụng phụ giúp dọn dẹp. Nhưng vài lần như vậy mới phát hiện mình chỉ vướng tay vướng chân, tuy dì Lâm cũng chiều cô, nhưng bản thân cô tự biết rõ. Lâu dần, cô cũng chẳng còn mấy khi bén mảng tới bếp nữa.
Thế nhưng bây giờ trong căn hộ chỉ có cô và Phó Kính Thâm, đêm qua cô được anh chăm sóc cả một đêm, làm anh thức trắng chẳng ngủ được. Sáng nay anh đã dậy sớm làm việc, còn cô thì cứ lười biếng cuộn trong chăn ngủ nướng, đến cả bữa trưa cũng là do anh nấu. Nghĩ mình không thể làm con sâu gạo chỉ biết ăn bám, nên sau bữa cơm, cô thấy mình cần phải đứng dậy dọn dẹp bát đũa.
Lúc cô thu dọn bát đĩa, Phó Kính Thâm đang ở trong bếp múc thuốc mới sắc xong cho cô.
Vừa xếp chén đĩa, cô vừa chợt nhớ lại cảnh sáng nay khi tỉnh dậy, lúc chạy vào thư phòng tìm anh. Trên bàn làm việc của anh chất đầy những tập tài liệu còn đang mở dang dở, anh mới chỉ xem được một nửa. Cô tuy chẳng hiểu nổi chữ nào, nhưng chỉ cần nhìn vào chồng giấy tờ chất cao như núi đó cũng biết, Phó tiên sinh nhà mình phải làm việc vất vả đến thế nào.
Lúc ấy Phó Kính Thâm vẫn còn đang gọi điện ngoài ban công, nói một tràng toàn những thuật ngữ tài chính. Cho dù cô có muốn lén nghe ngóng thì cũng chẳng nhớ nổi được hai chữ. Khi anh quay lại phòng làm việc và tắt máy tính, cô đứng ở góc bàn, không kìm được mà hỏi: "Anh bận lắm à?"
"Không bận." Anh vốn đã quen với cuộc sống chốn thương trường đầy nịnh nọt mưu mẹo. Những công việc ở ngoài nhìn thì rắc rối, đau đầu, nhưng với anh lại thành một niềm vui. Trò chơi thương mại, người ta chơi sao thắng được anh.
Lương Tri ngẩng đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ cây cổ điển bên cạnh tủ sách. Đã gần mười hai giờ, vậy mà trên bàn vẫn chất thành chồng những tập hồ sơ đã xử lý xong, trông chẳng giống mới vừa bắt tay vào. Hơn nữa, khi nãy lúc tỉnh dậy, cô còn cố tình sờ sang phía bên kia giường lớn, từ lâu đã chẳng còn hơi ấm.
Lương Tri đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi mềm giọng hỏi: "Phó tiên sinh, tối qua anh không ngủ ngon, hôm nay lại dậy sớm thế à?"
Trong lời nói dường như còn kèm theo chút xót xa. Phó Kính Thâm khẽ nhướng mày, ngẩng lên nhìn cô thật lâu, rồi mới cong môi cười: "Phải kiếm cơm nuôi gia đình mà."
Lương Tri không ngờ anh sẽ trả lời như vậy, ngẩn ra một lát, tim đập nhanh hơn hẳn.
Thế nhưng, đến khi Phó Kính Thâm bưng thuốc từ bếp đi ra thì thấy cô gái nhỏ vừa bị anh "chặn miệng" ban nãy đang vui vẻ dọn dẹp ở bàn ăn. Trông tâm trạng cô có vẻ rất tốt, vừa dọn vừa khe khẽ ngân nga hát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!