===
Editor: Đào
Beta: Đào
"Tình cảm vợ chồng."
Hai má Lương Tri đỏ bừng, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ, cô cúi đầu không dám nhìn người đàn ông bên cạnh, nhưng cô biết anh đang nhìn cô.
Trong trí nhớ 18 năm qua, cô chưa từng yêu đương với ai bao giờ, từ nhỏ cô đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, trong lòng chỉ có ý nghĩ duy nhất là phải chăm chỉ học tập, đừng nói là chồng, đến cả bạn trai còn không có.
Thậm chí việc thiếu nữ tuổi dậy thì thường nảy sinh những tình cảm đặc biệt dường như cũng không liên quan gì đến cô.
Từ khi xuất viện tới nay, Lương Tri biết Phó Kính Thâm rất chiếu cố mình, cũng biết người đàn ông này là chồng mình, nhưng đối với "tình cảm vợ chồng", cô vẫn tương đối lạ lẫm.
Cô đã quên mất anh, dường như bởi vì sự nhút nhát và nhát gan của mình, Lương Tri từ trong tiềm thức không nghĩ tới mối quan hệ thân thiết giữa hai người.
Nhưng hôm nay anh đề nghị đi chơi để bồi đắp tình cảm, cô đương nhiên không thể từ chối, đây là chồng cô mà.
Lương Tri cúi đầu suy nghĩ một lát, thời điểm ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt nóng rực của Phó Kính Thâm, trái tim cô đập thình thịch.
Chỉ có 18 năm ký ức, đối với tình cảm vẫn còn ở giai đoạn ngây thơ, cô chưa từng yêu đương, thậm chí còn chưa từng thích ai nên căn bản không biết mình thích kiểu đàn ông như thế nào. Suy đi nghĩ lại cũng không rõ, cô dứt khoát không nghĩ nữa, hết thảy nghe Phó Kính Thâm là được rồi.
Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, xấu hổ nhìn anh, bàn tay nhỏ bởi vì khẩn trương mà nắm chặt làn váy, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Phó Kính Thâm bị cô nhìn đến rối tinh rối mù, khoé môi không tự chủ cong lên.
Lương Tri gật gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn bị Phó Kính Thâm nắm lấy, đây là lần đầu tiên cô nắm tay người khác giới, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền đến khiến lưng cô cứng đờ, biểu tình mất tự nhiên.
Cô khẩn trương.
Người đàn ông bên cạnh dường như liếc mắt là có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh nắm tay cô bóp nhẹ vài cái, nặng nề nói: "Phó phu nhân, cứ thoải mái đi, đừng căng thẳng."
"Dạ..." Cô ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt ngập nước, Phó Kính Thâm nói cái gì chính là cái đấy, thật là ngoan ngoãn không chịu được.
Phó Kính Thâm không nhịn được cười ra tiếng, làm gì có ai bị trêu chọc lại thành thật thừa nhận như này, Lương Tri của anh đúng là ngốc nghếch, nhưng cũng đáng yêu vô cùng.
Tiếng cười của anh vang vọng khắp căn phòng, không khỏi khiến tâm Lương Tri ngứa ngáy.
Bên ngoài đồn đại rằng bên người Phó Kính Thâm không có người phụ nữ nào, người đàn ông như vậy, nếu như có thể lấy lòng thì chính là nửa đời sau sẽ được sống cuộc sống xã hoa, không cần lo nghĩ. Nhưng không ai biết rằng Phó thiếu năm nay 28 tuổi, tiêu sái sống nhiều năm qua, từ đầu đến cuối chỉ sủng Lương Tri, vừa yêu cô liền muốn cưới cô về nhà.
Nhưng mà anh hơn cô sáu tuổi, so cô gái nhỏ đơn thuần ngây thơ, Phó Kính Thâm đương nhiên là con cáo già lõi đời. Đối với cô gái mất trí nhớ trước mặt, anh không chỉ đơn giản muốn yêu đương thuần khiết mà đương nhiên còn muốn làm những chuyện "cần làm", muốn nhìn gò má trắng nõn kia vì anh mà e lệ phiếm hồng. Nhưng lúc như vậy cô thật sự đáng yêu muốn chết!
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt của cô còn không lớn bằng bàn tay anh, trắng nõn mịn màng, anh không nhịn được cúi đầu, cong môi, trong lòng đặc biệt rung động.
Vì hôm nay Lương Tri đến nên cuộc họp kết thúc sớm, trước đây dù cuộc họp có kết thúc thì Phó Kính Thâm vẫn còn rất nhiều việc phải làm, ở vị trí như này, đối với những thương nhân như họ thì thời gian là tiền bạc. Nhưng hôm nay Phó Kính Thâm vì muốn bồi dưỡng tình cảm với phu nhân nên đã tự cho mình nghỉ ngơi một ngày.
Khi anh nắm tay Lương Tri bước ra khỏi văn phòng, nhân viên bên ngoài vẫn chưa tan làm, khẩu trang rộng lớn che khuất hoàn toàn khuôn mặt to bằng lòng bàn tay của cô gái, thế nhưng dù chỉ lộ ra đôi mắt hạnh xinh đẹp kia cũng khiến người ta vô cùng kinh diễm.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của mọi người hơn cả là Phó thiếu
- người luôn lạnh lùng, không có chút nhân tính nào đang tay trong tay với người phụ nữ bí ẩn kia.
Lúc nãy khi cô bước ra ngoài, Lương Tri chỉ lo lắng, thẹn thùng cùng khẩn trương, sau khi đeo khẩu trang, cô hoàn toàn quên mất chiếc áo khoác mỏng của mình. Tấm lưng xinh đẹp cùng làn da trắng nõn, xương bướm mềm mại, phảng phất có chút gợi cảm, hai người đi qua tường kính trong suốt ngoài hành lang, một đám người trong phòng thư ký lặng lẽ liếc mắt nhìn, nhịn không được hít một hơi.
Người phụ nữ của Phó thiếu thật sự rất đẹp, dù chỉ nhìn thấy tấm lưng.
Toàn bộ văn phòng thư ký đều là những phụ nữ giỏi giang có năng lực, nhưng cho dù họ đều là phụ nữ, tính chiếm hữu mạnh mẽ của Phó Kính Thâm vẫn không thể tha thứ cho bất kỳ ai xâm phạm đến bảo bối của anh, dù là phụ nữ cũng không được nhìn.
Phó Kính Thâm ngoảnh đầu, nét nhu hoà trên gương mặt anh lập tức đổi về bộ dạng nguy hiểm như trước, ánh mắt lạnh lẽo, tựa như "Vèo vèo vèo" vô số con dao băng bay ra từ đôi mắt kia. Mấy người phụ nữ trong phòng thư ký sợ tới mức không dám hít thở, chỉ thấy Phó tiên sinh trước nay vẫn luôn thô bạo bước chậm lại, nghiêng người che tấm lưng của Lương Tri. Tấm lưng mịn màng của cô gái ngay lập tức bị người đàn ông che lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!