Editor: Đào
"Khi đó, em đã rất thích anh rồi."
Hai cục cưng vẫn còn quá nhỏ, căn phòng đẹp đẽ mà Phó Kính Thâm chuẩn bị tạm thời chưa dùng đến. Buổi tối, chúng được sắp xếp ngủ say sưa trên hai chiếc giường nhỏ trong phòng ngủ chính.
Sau hơn một tháng ở bên cạnh, Phó Kính Thâm đã dần quen với việc chăm sóc hai đứa trẻ vào ban đêm. Vì vậy, để không bị làm phiền, ban đêm anh cho bảo mẫu nghỉ, trong phòng chỉ còn lại bốn người.
Lương Tri tham quan phòng mới của các con xong thì được Phó Kính Thâm nắm tay đưa về phòng ngủ của họ.
Hai người đứng cạnh chiếc giường nhỏ, trên mặt ai cũng là nụ cười hạnh phúc.
Tri Duyệt ngủ không yên, hay cựa quậy. Khi Lương Tri đến gần, môi nhỏ của con bé đang chu ra, trông rất nũng nịu. Không biết tên xấu xa nào đã khiến con bé tủi thân, khó chịu trong mơ, vẻ mặt đáng thương đến nỗi Phó Kính Thâm không kìm được đưa tay chạm vào má láng mịn của cô bé.
Chăn của cô bé bị đá sang một bên, một bàn chân nhỏ trắng hồng đã thò ra ngoài. May mắn là nhiệt độ trong phòng luôn được giữ ấm quanh năm, không cảm nhận được cái lạnh cuối đông. Phó Kính Thâm cưng chiều lắc đầu, đưa tay ủ ấm bàn chân nhỏ xíu đó rồi nhét vào trong chăn, cẩn thận đắp kín cả bốn góc.
Tri Nguyệt không khóc như mọi khi, bàn chân nhỏ vừa được bố làm ấm, vẻ mặt tủi thân cũng dần tan biến. Hàng mi dài cong vút, hơi thở nhẹ nhàng, cô bé ngủ ngon lành.
Ngược lại, trên chiếc giường nhỏ bên cạnh, Phó Tri Hành vốn luôn yên lặng và ngoan ngoãn lại bắt đầu quấy. Cậu bé không thích khóc, nhưng mới tí tuổi đã biết nhíu mày.
Có lẽ cậu bé đói, hai chân đạp mạnh một cái, chớp mắt đã đạp tung cái chăn mềm ra. Con trai vốn yên tĩnh bỗng đạp chăn khiến Lương Tri giật mình kêu khẽ, Phó Kính Thâm mím môi cười cô, thấy phản ứng này của vợ thật đáng yêu.
Hơn một tháng nay cô thật sự không chăm con nhiều nên rất bỡ ngỡ với tình huống này. Sao đột nhiên lại làm mình làm mẩy thế này, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, không khóc nhưng cứ nhíu mày.
Trẻ con mỗi ngày mỗi khác, Phó Tri Hành giống Phó Kính Thâm y như đúc. Lương Tri nhìn vẻ mặt nhíu mày của cậu bé, đúng là giống hệt vẻ mặt của bố khi làm việc một mình trong phòng sách. Cô không nhịn được cười khẽ, đưa tay muốn bế cậu bé lên.
Phó Kính Thâm có nhiều kinh nghiệm hơn cô, dù sao anh cũng đã chăm con hơn một tháng. Chỉ cần nhìn ánh mắt hay một biểu cảm của cậu nhóc, anh đã biết nó muốn gì.
Những đứa trẻ khác đói hay ướt tã là khóc ầm ĩ, chỉ có cậu nhóc này suốt ngày không nói một lời, cứ tự mình nhăn nhó.
Phó Kính Thâm bất lực lắc đầu, nhưng đáy mắt vẫn tràn ngập tình phụ tử. Lương Tri cúi xuống bế Phó Tri Hành ra khỏi giường cũi. Phó Kính Thâm lo vết mổ trên người cô, dù giờ đã gần lành hẳn nhưng vẫn không yên tâm, anh đặt hai tay đỡ dưới mông con trai, giúp cô bế con dễ hơn.
"Thằng nhóc thối này đến lúc thay tã rồi. Dì Lâm nói nó rất ưa sạch sẽ, ướt một chút cũng không chịu được, lại không thích khóc, lần nào cũng tự khó chịu đến mức mặt đỏ bừng, nhíu mày như ông cụ non." Miệng Phó Kính Thâm cằn nhằn nhưng tay vẫn không ngừng lấy tã lót cho con.
Lương Tri bị lời nói của anh chọc cho cười, cô ngước mắt lên trừng mắt với anh: "Ai lại nói con mình là ông cụ non chứ. Nếu con già thì anh là bố nó, anh cũng là ông già à?"
Phó Kính Thâm tiện tay bế Phó Tri Hành từ trong lòng cô sang, nhẹ nhàng đặt cậu bé trở lại giường cũi. Lông mày cậu nhóc dường như nhíu chặt hơn khi được mẹ bế lúc nãy. Phó Kính Thâm cong môi, lời nói đầy ẩn ý: "Anh già hay không em còn chưa biết sao? Lâu quá không thử, quên rồi à?"
Lương Tri xấu hổ đánh anh một cái, anh vẫn không thay đổi sắc mặt, tiếp tục nói: "Anh sai rồi, anh sai rồi. Lâu như vậy không cưng chiều em, có phải là em đã quên rồi không? Đợi một thời gian nữa, khi nào em khỏe lại, anh sẽ giúp em ôn tập thật kỹ, nhé?"
"Phó Kính Thâm! Tri Hành, Tri Duyệt còn ở đây đó! Anh lại nói bậy rồi!" Cô cắn môi lườm anh.
Người đàn ông cười khẽ.
Một lúc sau, Lương Tri thấy anh chuẩn bị thay tã cho Phó Tri Hành, cô chợt nhớ đến câu hỏi của Tưởng Chanh Chanh vào buổi sáng. Ngẫm nghĩ một hồi, hình như cô chưa từng thay tã cho hai cục cưng. Cô gái nhỏ lập tức dẹp bỏ vẻ trẻ con, chuyển sang dáng vẻ của một bà mẹ mới vào nghề, hào hứng nói: "Để em làm đi. Em chưa từng thay bỉm cho em bé bao giờ."
Phó Kính Thâm nhướn mày, nghiêng đầu nhìn cô. Có lẽ trong lòng anh, Lương Tri vẫn luôn là cô gái chỉ cần được anh yêu thương và che chở là đủ. Anh chưa từng nghĩ sẽ để cô đụng vào những việc này. Nhưng giờ cô đã tự mình đề nghị, việc nhỏ không khó khăn, không vất vả gì, anh cũng không bận tâm. Cứ để cô làm những gì cô thích, cô cảm thấy tò mò thì cứ để cô thử.
Đứa con sinh ra mà không chơi đùa thì còn ý nghĩa gì nữa.
Phó Tri Hành trên giường khinh bỉ suy nghĩ vô lương tâm của bố mình. Nhưng khi thấy người mẹ xinh đẹp đưa tay về phía mình, cậu nhóc đột nhiên cong khóe môi mỉm cười.
Thật ra, trẻ sơ sinh ở tuổi này chưa biết cười, chỉ là cơ mặt thỉnh thoảng co giật, vô tình tạo thành biểu cảm đó. Nhưng dù sao cậu nhóc cũng chỉ cười với Lương Tri, nụ cười của con trai khiến tim cô tan chảy. Cô vội vàng tháo chiếc tã ướt, rồi luống cuống cầm bỉm từ tay Phó Kính Thâm để thay cho con.
Nhìn cách mẹ làm là biết mẹ không có kinh nghiệm bằng bố. Phó Tri Hành nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được mẹ có vẻ hơi vụng về, nhưng điều này không ngăn cản cậu bé yêu mẹ. Cậu chàng còn nhỏ tuổi đã biết cách thiên vị. Khi người khác thay bỉm cho cậu, dù động tác có nhẹ nhàng, trơn tru đến đâu, cậu vẫn nhíu chặt mày. Nhưng mẹ thì khác, mẹ dịu dàng và xinh đẹp, người lại thơm thơm, dù có vụng về một chút cũng có thể chấp nhận được, cậu thích mẹ!
Thế là Phó Tri Hành hiếm hoi không nhíu mày khi được thay bỉm, tay chân múa máy, trông phấn khích hơn hẳn bình thường. Phó Kính Thâm nhướn mày nhìn cậu con trai nịnh nọt này, bật cười rồi vẫn kiên nhẫn chỉ dẫn từng bước cho cô.
Phó Tri Hành bị xoay một lúc, nhưng trong lòng cậu rất vui. Đây là lần đầu tiên trong đời Lương Tri thay bỉm cho em bé và mẹ thay cho cậu chứ không phải em gái. Phó Tri Hành cảm thấy rất tự hào. Sau khi mẹ thay bỉm xong còn dịu dàng ôm cậu vào lòng dỗ dành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!