Lâm Cẩn Ngôn so với cô lớn hơn bao nhiêu tuổi?
Kỳ thật cũng không đáng là bao, tầm mười mấy tuổi.
Lâm Cẩn Ngôn năm nay cũng chỉ mới 27 mà thôi.
Giản Vi đi mua đồ, Lâm Cẩn Ngôn ngồi trong xe chờ cô trở lại, nghĩ ngợi lung tung. Về sau lại cảm thấy bản thân mình có chút buồn cười. Tính cái này làm gì, Giản Vi nhỏ hơn anh vài tuổi, cùng anh làm gì có quan hệ.
Bên ngoài không biết tuyết đã rơi từ khi nào, bay đầy trong không trung rồi dừng lại trên cửa sổ xe.
Lâm Cẩn Ngôn ghé mắt nhìn thoáng qua bên ngoài, sau đó hạ cửa kính xe xuống. Gió lạnh từng đợt thổi vào nhưng lại khiến cho người ở trong xe cảm thấy thanh tỉnh.
Anh thuận tay đẩy cửa xe ra, nghiêng người bước ra ngoài.
Bên ngoài gió lớn, từng đợt từng đợt thổi tới.
Lâm Cẩn Ngôn thân thể lười biếng dựa ở trên cửa xe, từ trong túi quần lấy ra một hộp thuốc, lấy một ngậm trên miệng.
Lấy bật lửa ra, chuẩn bị bật lửa, bỗng nhớ tới chuyện ngày hôm qua.
Anh nghiện thuốc là nặng, hai năm trước công ty gặp biến cố, mỗi ngày mười sáu mười bảy tiếng đồng hồ làm việc, áp lực lớn, mỗi ngày đều hút hết một bao thuốc.
Tất cả mọi người đều đặt kì vọng lớn lên người anh kính trọng anh, duy chỉ có cô là người duy nhất ngăn cản anh hút thuốc lá. Bởi vì đối với thân thể không tốt, nên trực tiếp ngăn cản.
Đột nhiên nghĩ tới đôi mắt ngày hôm qua của cô cũng với bộ dạng nghiêm trang từ trên miệng anh đoạt lấy điếu thuốc lá, khóe miệng khẽ cong rồi nhanh chóng hạ xuống, nở một nụ cười.
Đơn giản nghe lời cô, lấy điếu thuốc đang ngậm trên miệng xuống, thuận tay ném tới bên cạnh thùng rác.
Khi cô ra khỏi siêu thị, tuyết đã rơi đầy đường. Cô đứng ở cửa siêu thị, nhìn bên ngoài đột nhiên có tuyết rơi, ngơ ngẩn mà sửng sốt hồi lâu.
Cô chính là đi mua đồ lâu một chút, cư nhiên bên ngoài lại có tuyết rơi.
Cô một bên cảm khái thời tiết thật thần kì, một bên hướng Lâm Cẩn Ngôn mà đi tới.
Cô mặc một chiếc áo hồng nhạt bên trong, bên ngoài khoác một cái áo dạ bằng lông vũ, trên cô quấn một cái khăn len màu trắng, màu trắng đã bao phủ khắp mặt đất, bao trùm lên cảnh vật. Làm cho cảnh vật thật sạch sẽ.
Từng bông tuyết từ từ hạ xuống, rơi trên tóc, trên quần áo.
Làn da trắng ánh lên trên nền tuyết trắng, khuôn mặt tươi cười đi lại trong đám đông vẫn rất thu hút người khác.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô hướng chỗ mình chạy tới, thân ảnh hồng nhạt không hiểu sao trên nền tuyết trắng lại hòa hợp đến lạ kì, trong lúc nhất thời khiến anh không thể dời mắt. Anh nhìn cô, trong lòng bỗng nhiên trào lên một cảm giác khác lạ.
Tuyết rơi xuống ngày càng lớn, Giản Vi đã thấy xa xa kia Lâm Cẩn Ngôn đang đứng đợi mình ở bên kia đường liền rảo bước nhanh mà đi tới.
Nhưng tuyết rơi xuống mặt đất làm nó trở nên trơn trượt, giày của cô đi trên tuyết lại không hề chống trượt, cô đột nhiên chạy mau, khi xuống bậc thang không để ý, đột nhiên trượt một cái.
"A!" thân thể đột nhiên mất đi trọng tâm té ngã, Giản Vi theo bản năng hét lên một tiếng, muốn đứng vững trên mặt đất, nhưng sức lực quá nhỏ, cả người trực tiếp ngã ra sau, ngã ngồi trên mặt đất.
Đau đến" ai da" một tiếng, khuôn mặt nhỏ tức khắc nhăn lại.
Ở phía đối diện, Lâm Cẩn Ngôn bị một màn này làm cho sợ tới mức ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Giản Vi ngẩn ra vài giây, ngay sau đó mới đột nhiên hoàn hồn, lông mày nhíu lại, hướng phía đối diện mà nhanh chóng đi đến.
Giản Vi ngã đau ê ẩm cả mông, ngồi dưới đất hơn nửa ngày vẫn chưa đứng dậy. Trên đường lúc này người qua lại càng đông, cảm thấy thật mất mặt, bèn cúi đầu, trong lòng nói thầm: sao lại xui xẻo như vậy.
Đôi tay chống ở trên mặt đất, chuẩn bị đứng dậy. Đột nhiên, tầm mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen.
Cô ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu.
Lâm Cẩn Ngôn đứng ở trước mặt cô, mặt không biểu cảm, đôi mắt thật sâu mà nhìn xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!