Chương 64: Ngoại truyện 1

Thời điểm Tiểu Bạch  tròn ba tuổi, đã bắt đầu đi nhà trẻ.

Có ngày tan học, Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi cùng đi đón nhóc, tiểu gia hỏa ngồi vào ghế cho trẻ em ở phía sau, khuôn mặt nhỏ rầu rĩ không vui.

Tiểu Bạch kế thừa khuôn mặt lạnh băng cũng không thích nói cười của ba bé, khuôn mặt nhỏ đanh lại, nhìn  tổng thể không thể nào giống một đứa nhóc ba tuổi được.

Giản Vi có chút lo lắng, lôi kéo tay con, hỏi:"Bảo bối nhỏ, làm sao mà buồn vậy?"

Tiểu Bạch quay đầu sang một bên, nhất định không chịu nói ra.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn con trai qua kính chiếu hậu, thấp giọng răn dạy:"Mẹ hỏi con, con có nghe thấy không?"

Lâm Cẩn Ngôn trước mặt con trai vô cùng quyền uy, vừa mở miệng, nhóc con lập tức ngồi thẳng người, nghiêng đầu nói với Giản Vi:" Mẹ ơi,  con cũng muốn có em gái."

Giản Vi hơi ngẩn ra, sau  đó không nhịn được mà bật cười, sờ sờ đầu con trai hỏi nhóc:" Như thế nào đột nhiên lại muốn em gái?"

Tiểu Bạch lắc lư cái đầu nhỏ, sau đó nghiêm túc nói:" Đường Minh Trì có em gái, em gái của bạn ấy đặc biệt đáng yêu, con cũng muốn có."

Đường Minh Trì là bạn ngồi cùng bàn nhà trẻ với Tiểu Bạch, hôm nay em gái cũng khối với nhóc ấy cũng đi học, hai anh em ngồi cùng một lớp, em gái nhỏ ôm lấy cánh tay anh trai, nhút nhát sợ sệt mà nấp ở phía sau lưng. Mắt tròn xoe lấp lánh, giống hệt một ngôi sao nhỏ.

Bạn học Lâm Trạm ngồi bên cạnh cảm thấy thích vô cùng, lặng lẽ lại gần, cũng muốn ôm em gái nhỏ. Kết quả mới vừa lại gần, Đường Minh Trì liền cảnh giác mà nhìn nhóc, giống như cha mắng nhóc:" Không được chạm vào em gái của mình!"

Advertisement / Quảng cáo

Bạn học Lâm Trạm đương nhiên cảm thấy rất tổn thương, xị mặt trở lại chỗ ngồi của mình, sau đó vẫn luôn rầu rĩ không vui tới bây giờ.

Giản Vi nghe xong chân tướng, dở khóc dở cười. Vốn dĩ gần đây cô cũng đang thương lượng với Lâm Cẩn Ngôn để sinh thêm đứa nữa, lần trước tới nhà anh cô, chị dâu lúc ấy chính là mang thai long phượng. hiện giờ hai đứa nhóc ngày ngày dắt tay nhau đi học, thật nhìn thôi đã cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ rồi.

Về nhà liền thương lượng với Lâm Cẩn Ngôn muốn sinh con gái, nhưng thật ra Lâm Cẩn Ngôn vẫn có chút do dự, sợ cô mang thai chịu khổ, cho nên chậm chạp vẫn chưa chịu quyết định.

Buổi tối hôm nay, Giản Vi tắm rửa ra tới, Lâm Cẩn Ngôn vẫn còn đang làm việc. Cô đi qua, cúi người tựa vào vai anh, nhỏ giọng nói:"Ông xã, chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi, anh cũng thấy Tiểu Bạch có một mình rất buồn."

Lâm Cẩn Ngôn buông bút, duỗi tay kéo cô ngồi lên đùi mình, Giản Vi thuận thế ôm lấy cổ anh, lại nói:" Chính anh cũng không muốn có con gái sao?"

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô cười:"Kia nếu như không phải con gái thì sao?"

Giản Vi hơi ngừng lại, nói:"Ngô, vậy xem như chúng ta với con gái không có duyên đi. Nhưng mà em vẫn muốn có thêm một đứa nữa, anh xem nhà người khác đều có hai đứa nhỏ, có hai đứa trẻ cũng náo nhiệt hơn một chút. Anh xem Tiểu Bạch nhà chúng ta, kế thừa tính tình lạnh như băng của anh, luôn muốn có một người chơi cùng, có em trai em gái,  nhóc con cũng không có cảm thấy cô độc."

Giản Vi khuyên can mãi, khuyên hồi lâu, Lâm Cẩn Ngôn rốt cuộc mới chấp nhận.

Trước khi chuẩn bị mang thai, cô cùng Lâm Cẩn Ngôn đều đến bệnh viện kiểm tra một lượt, trạng thái thân thể của hai người đều rất tốt, tháng tám bắt đầu kế hoạch, hai người vô cùng tích cực tạo người.

Trung tuần tháng 11, Giản Vi đi kiểm tra, liền phát hiện mang thai, em bé vô cùng khỏe mạnh mà phát triển.

Tin tức mang thai lần nữa lại truyền khắp nhà, trưởng bối trong nhà đều vô cùng vui mừng. Đặc biệt là mẹ Lâm, phía trước lặng lẽ lén nói với Lâm Cẩn Ngôn nhiều lần, hy vọng lần tới có thể sinh thêm một đứa nhóc. Lâm Cẩn Ngôn đau lòng Giản Vi mang thai vất vả, vẫn luôn không đồng ý.

Hiện giờ Giản Vi mang thai lần thứ hai, bà vô cùng vui mừng mà trên cảm ơn các vị thần tiên trên trời, dưới cảm ơn các vị tổ tông đã phù hộ, ngày hôm sau còn muốn lên núi thắp hương tạ thần phật.

Trừ Giản Vi cùng Lâm Cẩn Ngôn, các trưởng bối, đối với chuyện Giản Vi mang thai lần này, vui mừng nhất có lẽ phải kể đến bạn học Lâm Trạm.

Từ khi Tiểu Bạch ba tuổi, Giản Vi chưa bao giờ thấy nhóc con đối với bất cứ chuyện gì mà quan tâm như vậy, mỗi ngày rời giường việc đầu tiên là sẽ chạy đến phòng của hai người, ghé vào bụng của Giản Vi để nghe một chút động tĩnh, còn ngây thơ hỏi:"Em gái ở bên trong sao?"

Giản Vi không đành lòng đả kích nhóc, nhưng vẫn nói:" Cũng không nhất định là em gái, cũng có thể là một em trai."

Tiểu Bạch không quá thích em trai, vì thế vô cùng kiên quyết nói:"Không, khẳng định là em gái!"

Bạn nhỏ Tiểu Bạch vẫn mỗi ngày sẽ chạy đến phòng hai người, thăm mẹ cùng em gái ở trong bụng. Có một buổi sáng sớm, Lâm Cẩn Ngôn cùng Giản Vi thân thiết, con trai đột nhiên mở cửa đi vào, Lâm Cẩn Ngôn tức giận vô cùng liền xuống giường, xách con trai ném ra ngoài, nghiêm túc cảnh cáo:"Về sau không cho phép thì không được vào phòng ba mẹ, nghe rõ chưa?"

Tiểu Bạch sợ nhất là Lâm Cẩn Ngôn, gật đầu như đảo tỏi:" Nghe rõ rồi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!