Khó có khi nào Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi có được thế giới của hai người, bữa tối đã làm xong, liền mang đến hoa viên trên sân thượng.
Đêm hè gió thổi nhè nhẹ, bầu trời đầy sao.
Ở giữa sân thượng, đặt một cái bàn vuông, không tính là quá lớn, vừa vặn đủ cho hai người thêm một chút lãng mạn.
Trên bàn là giá nến cùng hoa tươi, bánh sinh nhật, còn có Giản Vi tự mình xuống bếp nấu vài món ăn.
Giản Vi một bên cắm nến cho bánh sinh nhật, một bên nói:"Ước đi, ba béo."
Lâm Cẩn Ngôn cười cười, ánh mắt thật sâu mà nhìn Giản Vi:"Em ước giúp anh đi."
Mỗi lần sinh nhật đều là cô giúp anh ước, Giản Vi cũng là bất đắc dĩ, suy nghĩ một lát, sau đó chắp tay trước ngực, đối với bánh sinh nhật của Lâm Cẩn Ngôn mà thành kính ước nguyện:" Hy vọng Lâm Cẩn Ngôn công việc thuận lợi, thân thể khỏe mạnh, gia đình vô cùng hạnh phúc."
Cô mở mắt ra nhìn Lâm Cẩn Ngôn:" Có thể chứ?"
Lâm Cẩn Ngôn giơ tay cầm lấy tay cô, khóe miệng hơi cong nói:"Anh hiện tại cảm thấy rất hạnh phúc."
Giản Vi cười cười:"Ước muốn kia là ngày càng hạnh phúc."
Nói xong, đe bánh kem đẩy đến trước mặt anh:"Thổi nến đi."
Advertisement / Quảng cáo
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô cười nói:"Em thổi."
"Ai, rốt cuộc là sinh nhật anh hay sinh nhật em?"
"Đều giống nhau."Lâm Cẩn Ngôn nghiêm trang mà nói.
Giản Vi đối với anh không có biện pháp nào, đành phải bĩu môi thổi tắt nến.
Thời điểm thổi nến, đột nhiên nghĩ đến, người này có phải thấy động tác thổi nến của cô rất ngốc? Cho nên mỗi lần đều muốn cô giúp anh thổi?
Nghĩ xong, liền ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái, Lâm Cẩn Ngôn với vẻ mặt đắc ý mà nhìn cô..... Ân, hôm nay không tính, hôm nay anh là lão đại.
Giản Vi đem dao cắt bánh kem nhỏ đưa cho Lâm Cẩn Ngôn:" Anh tới cắt đi."
Lâm Cẩn Ngôn lúc này lại cầm dao nhỏ đi tới, hướng về phía bánh kem cắt xuống, cắt một miếng để lên đĩa đưa cho cô.
"Anh không ăn sao?" Giản Vi thấy anh chỉ cắt một miếng, nhịn không được hỏi.
"Em ăn trước đi." Trong mắt Lâm Cẩn Ngôn ý cười càng sâu, Giản Vi nhìn anh, cảm thấy anh có chút không đơn giản,
Quả nhiên thời điểm cô ăn xong miếng bánh kem đầu tiên, Lâm Cẩn Ngôn đứng lên, đi về phía cô, cúi xuống dán môi vào môi cô.
Đầu lưỡi anh tiến vào trong khoang miệng, đoạt đi miếng bơ trong miệng cô.
Giản Vi mở lớn đôi mắt, tim đập nhanh hơn nửa nhịp, có chút không thở nổi.
Lâm Cẩn Ngôn đem toàn bộ bơ trong miệng cô đoạt đi mất, rốt cuộc cũng cảm thấy hài lòng mà buông cô ra, đôi mắt nhìn cô, giọng nói thấp thấp, mang theo vài phần ý cười:" Ăn em tương đối ngọt."
Giản Vi bị Lâm Cẩn Ngôn trêu khiến mặt đỏ bừng, bị anh triền qua đầu lưỡi đến bây giờ vẫn còn cảm nhận thấy.
Theo bản năng sờ soạng miệng, nhỏ giọng nói thầm:"Như thế nào lại như vậy."
Lâm Cẩn Ngôn cười, một tay chống ở trên bàn, một tay chống ở trên chỗ tựa lưng ghế của Giản Vi, cúi người đem Giản Vi giam cầm ở không gian của hai tay, cúi đầu lại muốn hôn cô, miệng Giản Vi vẫn còn cảm giác, vội bịt miệng:"Không cho phép anh ăn em."
Cô nói, đem bánh kem đẩy đến trước mặt anh, ý bảo anh ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!