Chương 4: (Vô Đề)

Giản Vi mang quần áo của anh đến phòng giặt đồ sau đó mới xuống dưới lầu đi đến phòng ăn.

Dì Lan thấy Giản Vi xuống dưới, vội đem ghế phía đối diện Lâm Cẩn Ngôn kéo ra cười tiếp đón cô:"Vi Vi mau tới ăn cơm".

"Dạ, con tới ngay" Giản Vi đáp lời, chậm chạp đi qua.

"Giản Vi con muốn ăn gì?" Giản Vi vừa mới ngồi xuống, dì Lan liền hỏi cô.

Vội đáp:" cháo ạ."

" Được để dì lấy cho con" dì Lan nói xong liền chuẩn bị đi vào phòng bếp, Giản Vi vội đứng lên:" dì để con tự làm được ạ".

" Đừng đừng, con cứ ngồi đó đi, để dì mang ra cho con".

Dì Lan mau chóng đi tới phòng bếp, mau chóng đã mang ra cho cô một chén cháo hạt kê nóng hổi. Giản Vi vội đứng dậy nhận lấy, cảm kích nói:"cảm ơn dì Lan".

"không cần khách sáo, mau ngồi xuống ăn đi", dì Lan cười đáp cũng đến một bên mà ngồi xuống.

Giản Vi ngồi đối diện Lâm Cẩn Ngôn, bữa sáng của anh có màn thầu, một bát cháo yến mach và một đĩa dưa muối nhỏ.

Giản Vi trong lòng thầm nghĩ: tuy là người có tiền nhưng bữa sáng lại rất thanh đạm.

Cô vừa nghĩ vừa với tay lấy màn thầu trong đĩa lên liền cắn một miếng to.

Màn thầu quá bé cô liền một miếng hết luôn.

Lâm Cẩn Ngôn và dì Lan nhìn cô ngây người.

Dì Lan nghĩ thầm: cô bé này ăn cũng quá... quá là khỏe đi.

Lâm Cẩn Ngôn:"......"

Giản Vi đem miếng bánh nuốt xuống, cảm thấy có gì đó không ổn, theo bản năng mà ngẩng đầu, quả nhiên phát hiện Lâm Cẩn Ngôn đang nhìn mình.

Mặt cô đỏ lên, ngượng ngùng, nhỏ giọng giải thích:" tôi... có chút đói bụng...".

Hai ngày không ăn, cô thật sự cảm thấy đói.

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, không đáp lại, cúi đầu tiếp tục bữa sáng.

Bữa sáng được anh kết thúc một cách từ tốn nhẹ nhàng.

Giản Vi nhìn anh, lại so với bản thân mình lúc nãy, cảm thấy có chút xấu hổ.

Anh đứng dậy, nhìn cô nói:" ăn xong lên lầu thu dọn, một lát nữa sẽ có người đưa cô đến trường bái danh".

Nói xong liền xoay người rời đi.

Giản Vi bởi vì cố tình thả chậm tốc độ, chén cháo mới dùng được một phần ba, lúc này nghe thấy Lâm Cẩn Ngôn nói sẽ đưa cô đến trường học báo danh, lập tức sốt sắng. Lâm Cẩn Ngôn vừa rời đi, cô không còn quan tâm đến hình tượng, liền ngấu nghiến giải quyết nốt bữa sáng. Ăn xong vừa từ nhà ăn chạy ra.

Vừa mới ra khỏi nhà ăn, đã thấy Lâm Cẩn Ngôn một thân tây trang màu xanh biển, từ trên lầu đi xuống.

Giản Vi đứng ở dưới lầu nhìn anh, khẩn trương hỏi:"Lâm.... anh, anh định đi ra ngoài sao?"

Lâm Cẩn Ngôn ừ một tiếng, đưa tay nới lỏng cà vạt, mới nói:"cô đợi một chút, lát nữa sẽ có người đưa cô đến trường để báo danh."

Giản Vi vội gật đầu:"Tôi biết, cảm ơn anh, Lâm Cẩn Ngôn."

Lâm Cẩn Ngôn nói xong liền đi nhanh ra phía cửa, đang chuẩn bị lấy giày từ trong tủ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!