Lâm Cẩn Ngôn ở trên bục phát biểu hơn mười phút, anh có thể khống chế cục diện rất tốt, toàn bộ hội trường yên tĩnh không một tiếng động.
Phát biểu xong, hướng xuống phía dưới khom người chào:" lần nữa cảm ơn mọi người đã đến tham gia buổi tiệc ngày hôm nay, chúc cho buổi tối hôm nay thành công tốt đẹp."
Lâm Cẩn Ngôn lên tiếng xong, chính thức kêu gọi hoạt động quyên góp.
Giản Vi nhìn theo bóng dáng của Lâm Cẩn Ngôn, đi dọc theo hồ nước tìm anh.
Lâm Cẩn Ngôn cũng đang định gọi điện thoại cho Giản Vi, mới vừa lấy di động ra, phía sau truyền đến một giọng nữ:"Lâm tổng, đã lâu không gặp."
Lâm Cẩn Ngôn hơi giật mình, quay đầu lại, đã thấy Tô Tinh Chứa đang đứng ở phía sau.
Tô Tinh Chứa trong một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực, nhan sắc xinh đẹp, một vẻ đẹp tùy tiện đến mê người. Bộ lễ phục ôm sát người càng làm nổi bật dáng vẻ gợi cảm của cô ta.
Khuôn mặt hết sức kiều diễm, ngay cả khóe miệng đều mang chút phong tình, toát lên khí chất cao quý trời sinh.
Mọi người trong giới đều nói Tô Tinh Chứa là yêu tinh, khiến cho bất kỳ người đàn ông nào cũng muốn chinh phục được.
Tô Tinh Chứa trong giới lăn lộn nhiều năm, tìm đến cô từ những gia tộc lớn cho đến những minh tinh hàng đầu trong giới giải trí, nhưng cô ta đến một người cũng không ưng. Cô đã từng tuyên bố rằng: Tô Tinh Chứa cô không thiếu tiền tuyệt nhiên sẽ không vì điều này mà kết hôn. Nếu kết hôn sẽ phải gả cho người mình thích.
Chọn chọn lựa lựa nhiều năm, năm ngoái nhìn thấy Lâm Cẩn Ngôn ở tiệc từ thiện phát biểu, đối với Lâm Cẩn Ngôn nhất kiến chung tình.
Nhưng mà cho tới bây giờ, Lâm Cẩn Ngôn vẫn không hề cho cô ta một cơ hội nào.
Bất quá ngược lại khiến cô ta càng cảm thấy hứng thú.
Nhìn Lâm Cẩn Ngôn cười hỏi:" Lâm tổng, lát nữa có thể với ngài một bài được không?"
Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô ta một cái, ngữ khí nhàn nhạt:" xin lỗi, tôi không thích mấy chuyện này cho lắm."
Là con trai cả của một gia tộc, điều này là một phạm trù xã giao cơ bản, nói như vậy cũng chỉ là lí do mà thôi.
Tô Tinh Chứa hiểu rõ trong lòng dường như cô ta đã có một toan tính khác bèn cười nói:" nghe nói đêm nay người quyên tiền nhiều nhất sẽ được một đặc ân?"
"Đúng vậy, là 1% cổ phần của Lâm thị."
"Tôi không cần cổ phần, tôi chỉ muốn nhảy cùng anh một điệu." khóe miệng cong lên cười mang vài phần đắc ý.
Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, nhìn về phía bên cạnh.
Trợ lý vội vàng tiến lên giải thích nói:" Tô tiểu thư đêm nay là người quyên tiền nhiều nhất."
Quyên tiền đã lén thống kê, tiệc đêm nay chỉ là hình thức.
Tô Tinh Chứa trong mắt hiện lên vài phần đắc ý, Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô chằm chằm trong chốc lát, không nói thêm gì nữa.
Thời điểm Giản Vi tìm thấy Lâm Cẩn Ngôn cũng là lúc hội trường sáng ngời ánh đèn, toàn bộ cửa đều đóng, từ trên đỉnh đầu chiếu xuống một ánh sáng nhu hòa, hội trường bỗng nhiên vang lên tiếng nhạc, xung quanh nam nữ sôi nổi kéo tay, di chuyển bước chân cùng nhau khiêu vũ.
Giản Vi lần đầu tiên thấy như vậy, nhếch miệng bật cười, ở trong đám người đổi tới đổi lui, nhìn khắp xung quanh, cảm thấy vô cùng xa lạ trong lòng có chút hưng phấn.
Nghĩ thầm không biết Lâm Cẩn Ngôn có thể khiêu vũ hay không?
Cô đi khắp mọi nơi tìm anh, bỗng nhiên bị người khác dẫm vào chân, cô kêu lên một tiếng, lùi lại một bước, người nọ quay đầu xin lỗi.
Cô xua xua tay, ngẩng đầu lại thấy xung quanh nhiều người đang lùi lại phía sau, để lại ở giữa một không gian rộng lớn. Giản Vi nhìn vào giữa, xa xa liền thấy Lâm Cẩn Ngôn đang cùng một người phụ nữ váy đỏ khiêu vũ.
Trên mặt nụ cười tức khắc ngưng trọng lại, đôi mắt chăm chăm nhìn về phía Lâm Cẩn Ngôn.
Anh tay trái cùng tay phải của người phụ nữa đó giao nắm, tay còn lại đặt trên eo của cô ấy, tay trái của cô gái ấy khẽ khàng đặt trên bả vai anh. Hai người chân trước chân sau, vô cùng ăn ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!