Giản Vi nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ với Lâm Cẩn Ngôn, tức giận đến nỗi hỏa khí bốc thẳng lên đầu.
Giản Vi nhìn anh, nói:" tôi và anh không thân cũn chẳng quen, thiếu anh tiền, đương nhiên muốn trả."
Lâm Cẩn Ngôn nhíu chặt mày, sau một lúc lâu đột nhiên cười lạnh,:" trả? Giản Vi, những gì cô nợ tôi, đời này đều không trả nổi!"
Giọng nói sắc bén, khiến cho Giản Vi cả người chấn động, đôi mắt nhìn anh không chớp, môi run rẩy, tựa hồ như muốn nói điều gì, do dự một lát, rốt cuộc cái gì cũng không nói.
Lâm Cẩn Ngôn nói đúng, cô nợ anh, cả đời chưa chắc đã trả hết. Vẫn có thể còn nợ tiền, ân tình vẫn chưa dứt.
Cô tức khắc á khẩu không trả lời được, cũng không biết đáp lại thế nào.
Lâm Cẩn Ngôn không muốn so đo tính toán chuyện nợ nần, thấy cô vẫn nhất quyết không chịu hợp tác, đành tự mình chủ trương, mua cho cô một đống lớn quần áo, giày túi xách, tất cả đều chất đầy ghế sau. Mặt khác còn đổi điện thoại di động, mua máy tính cho cô.
Điện thoại vừa mới mua, Lâm Cẩn Ngôn trực tiếp lưu dãy số của anh lại, còn bắt cô phải nhớ số của anh.
Trên đường về nhà, Giản Vi nhìn đằng sau chất đầy đồ, cảm giác như mình bị cắt mất một miếng thịt, chỉ có một suy nghĩ: lãng phí, quá lãng phí!!!
Nợ anh tiền, cảm thấy bản thân cố gắng nỗ lực có thể còn trả được, nhưng hiện tại lại còn một loạt thứ đồ xa xỉ...
Không biết lên mạng có thể bán với giá gốc không?
Đi được nửa đường, Lâm Cẩn Ngôn nghe điện thoại, công ty xảy ra chút chuyện cần anh về xử lí. Anh đưa cô dến cửa nhà, đem toàn bộ đồ mang vào trong phòng, lúc sau mới cho xe dời đi.
Túi lớn túi nhỏ chất đầy sô pha, dì Lan tò mò liền chạy tới xem, vừa nhìn thấy giá của một vài thứ, đầy mặt kinh hãi, nhìn Giản Vi nói:" cậu ấy đối vơks con thật tốt."
Từ trước đến nay vẫn chưa từng thấy anh chi mạnh tay với một cô gái nào, căn bản chính anh cũng chưa từng xa xỉ như vậy.
Giản Vi không biết nên cười thế nào mới phải, nếu như là trước hôm nay, Lâm Cẩn Ngôn mua cho cô nhiều đồ như vậy, cô sẽ cho rằng anh đang thích mình, nhưng hiện tại... có thể anh chỉ xem cô như em gái.
Lâm Cẩn Ngôn mua tất cả đồ cho cô, cô thích nhất vẫn là máy tính, vào đại học, máy tính là không thể thiếu.
Nhưng mà cô vẫn quyết định sẽ trả tiền lại cho anh.
Quần áo, giày, túi xách, cô đều mang hết lên lầu, còn nguyên trong túi mà bỏ vào trong tủ, không định mặc cũng không định chạm vào.
1 giờ sáng, Giản Vi không ngủ được, xuống lầu uống nước, đi qua lầu hai, theo bản năng đi đến phòng Lâm Cẩn Ngôn nhìn lướt qua. Cửa phòng mở ra, trong phòng tối đen như mực, người vẫn chưa về.
Nhớ tới cuộc điện thoại hôm nay khiến sắc mặt anh trở nên nặng nề, Giản Vi không kìm được mà có chút lo lắng, xuống lầu lấy nước, mở cửa lớn, ở trong sân đi tới đi lui, đôi mắt vô thức luôn nhìn ra phía đường, chờ Lâm Cẩn Ngôn trở về.
Giản Vi đứng ở trong sân hơn nửa tiếng, có chút mệt mỏi, đi đến ngồi trên bậc thang trước cửa nhà.
Một tay bưng ly nước, một tay chống cằm.
Đêm khuya tĩnh lặng, tâm tình cũng theo đó mà trở nên yên lặng.
Không thể khống chế mà động tâm với Lâm Cẩn Ngôn, là cô đơn phương, nhưng Lâm Cẩn Ngôn cũng không có làm sai điều gì, ban ngày cô không nên nổi cáu với anh như vậy.
Cô chính là đang cảm thấy vô cùng khổ sở, không biết tiêls theo sẽ cùng anh sống chung như thế nào. Thích một người rất dễ dàng, quên môtn người liệu có thể hay không cũng dễ dàng như vậy? Có lẽ cô nên tránh tiếp xúc quá thân với anh, thời gian dài, cũng có khi sẽ quên được.
Trong đầu là những suy nghĩ vô cùng lộn xộn, gần ba giờ sáng, cuối cùng cũng thấy được ở phía xa kia hình bóng một chiếc xe quen thuộc.
Chiếc xe hơi màu đen hướng phía trong sân đi vào, Giản Vi trong lòng nhảy dựng, cơ hồ phản xạ có điều kiện từ bậc thang đứng lên, xoay người liền nhanh chóng vào trong, thịch thịch chạy lên lầu, sợ bị Lâm Cẩn Ngôn phát hiện ra là cô đang đợi anh.
Nhưng Lâm Cẩn Ngôn đã nhìn thấy cô, đem xe cất vào trong gara, liền đi thẳng lên lầu ba.
Đứng ở trước cửa phòng Giản Vi, nhẹ gõ cửa.
Giản Vi cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm ra cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!