Eo Giản Vi bị Lâm Cẩn Ngôn ôm, mặc dù đang là mùa đông nhưng trong nhà lại dùng máy sưởi, nên cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, mỏng đến độ Giản Vi có thể cảm nhận được hơi ấm từ tay Lâm Cẩn Ngôn truyền đến.
Cô cả người khẩn trương nhưng lại không thể nhúc nhích, trái tim kịch liệt nhảy lên, trong nháy mắt, cô mơ hồ cảm thấy bệnh tim của mình lại tái phát, hô hấp khó khăn.
Lâm Cẩn Ngôn đang dần dần tiến đến gần Giản Vi, môi anh tưởng chừng như muốn lại gần chạm lên đôi môi của người đối diện, khiến Giản Vi mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át, lông mi run rẩy không ngừng, đầu theo bản năng né tránh, thanh ân run rẩy tưởng chừng như không còn từ miệng cô phát ra, nói:" anh... anh làm cái gì..."
Lâm Cẩn Ngôn ánh mắt thật sâu mà nhìn cô, rốt cuộc gần chạm đến môi cô bất chợt dừng lại.
Hai người ánh mắt hoàn toàn đối lập nhau, một cái khẩn trương căng thẳng đầy mặt đỏ bừng, một cái thong dong bình tĩnh.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, bống nhiên nâng tay lên, ở trên mặt cô vuốt ve một chút thấp giọng nói:" có đồ dính trên mặt."
Anh nói xong, buông tay, cánh tay ở bên hông Giản Vi cũng buông lỏng, thân người lui lại phía sau, đêm khoảng cách giữa hai người một lần nữa giãn ra.
Giản Vi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay sờ sờ mặt, nhỏ giọng hỏi:" có... có dính cái gì sao?"
" Có" Lâm Cẩn Ngôn nghiêm túc đáp lại cô.
" Là... Phải không?"
"Ừ" Lâm Cẩn Ngôn sắc mặt bình tĩnh, từ trên mặt đất đứng lên.
Giản Vi sửng sốt, ngẩng đầu, hỏi:" anh đi đâu vậy?"
" Rửa mặt" Lâm Cẩn Ngôn nói xong liền đi lên lầu.
Giản Vi nhìn chằm chằm bóng dáng của anh, mãi cho đến khi lầu hai truyền đến tiếng đóng cửa mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Trố mắt một hồi lâu, đột nhiên giơ tay, ảo não che đi gương mặt đang dần đỏ bừng.
Cô vừa mới... Cư nhiên cho rằng Lâm Cẩn Ngôn muốn hôn mình....
Giản Vi mất mặt đến không chịu được, ôm đầu, hận không thể đào một cái hố thật sâu để bản thân chui xuống.
Trên lầu hai, Lâm Cẩn Ngôn đứng ở trên ban công trong phòng hút thuốc, để gió lạnh thổi nửa ngày, rốt cuộc cũng thổi tan được nhiệt độ khô nóng trong người.
Nhưng mà trong đầu vẫn tràn ngập hình ảnh của Giản Vi, cô ánh mắt long lanh, khẩn trương đến độ đôi mi run rẩy, môi anh đào hồng nhạt.
Hô hấp lại bất giác trở nên thô nặng vài phần, mày nhíu lại, đột nhiên cảm thấy vấn đề này rất khó giải quyết.
Vừa rồi thiếu chút nữa anh đã không thể nhịn được xuống.
Chưa từng có một cô gái nào làm anh mất khống chế như vậy.
Sau một lúc lâu, đi đến trước bàn trà, hơi cong lưng, đem tàn thuốc vứt vào trong gạt tàn, lắc đầu thở dài: thật là phiến toái.
Gần rạng sáng, Lâm Cẩn Ngôn rốt cuộc cũng xuống lầu.
Giản Vi gương mặt sạch sẽ, đang ngồi ở trên ghế sô pha xem chương trình chào xuân.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn màn hình TV, mở miệng hỏi:" rất hay?"
Giản Vi nghe thấy tiếng Lâm Cẩn Ngôn, quay đầu lại, trả lời anh:" rất hay, còn rất náo nhiệt."
Lâm Cẩn Ngôn đi xuống lầu đi tới, liếc mắt nhìn cô một cái nói:" cùng tôi ra ngoài một chút."
Giản Vi sửng sốt:" sao cơ?"
Lâm Cẩn Ngôn không đáp lại cô, trực tiếp đem áo khoác lông vũ ném cho cô:" ra ngoài liền biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!