Chương 16: (Vô Đề)

Một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, thanh âm không lớn, nhưng lại có sức mạnh trấn áp tất cả, khiến phòng bệnh hỗn độn, ầm ĩ trở nên yên tĩnh, tất cả mọi ngườ đều nhìn ra phía cửa.

Lâm Cẩn Ngôn trầm khuôn mặt đứng ở cửa, tây trang phẳng phiu, cả người tỏa ra khí lạnh làm người khác trong lòng có chút sợ. Tất cả mọi người đều sợ đến ngừng thở.

Giản Đại Phú cũng sửng sốt đứng lại, nhưng liền nhanh chóng nhớ ra đây là người đàn ông lần trước ôm nó lên xe.

Đôi mắt lập tức sáng lên, thấy Lâm Cẩn Ngôn như thấy vàng, kích động mà hướng phía Lâm Cẩn Ngôn chạy tới, ý cười đầy mặt, xoa xoa tay, cười cười nói:" cậu chính là bạn trai của con gái tôi đúng không? Là thế này, tôi không biết con bé đã nói với cậu chưa, tôi thiếu một chút tiền, muốn tìm cậu mượn một chút, cậu xem..."

" Vậy liền đánh cô ấy?" thời điểm Lâm Cẩn Ngôn nói chuyện mắt vẫn luôn nhìn Giản Vi.

Tóc bị kéo cho bù xù, chân trần đứng trên mặt đất. Đôi mắt đỏ bừng, khuôn mặt tái nhợt toàn vệt nước mắt, giống một con thú nhỏ sợ hãi, run bần bật mà cuộn tròn trong lòng dì Lan.

Trên má phải vẫn còn hằn dấu tay.

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên lạnh giọng ra tay, Giản Đại Phú sửng sốt, nhất thời không kịp phản ứng lại:" cái, cái gì.... A! đau..... đau!"

Giản Đại Phú còn chưa nói hết câu, tay phải đã bị một cánh tay mạnh mẽ chế trụ, như thể muốn đem xương cốt của lão bẻ nát, ông đau đến kinh hãi kêu lên một tiếng, đầy mặt hoảng sợ mà nhìn Lâm Cẩn Ngôn:" mày định làm gì? buông ra! mau buông ra!"

Lâm Cẩn Ngôn ánh mắt lãnh đạm, trầm giọng lạnh lùng nói:" nào chỉ có đánh, tôi liền phế tay của ông thế nào? có ý kiến gì không?"

Anh trên mặt không có bất cứ biểu cảm nào, lại dễ gây cho người khác từ đáy lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi, Giản Đại Phú nhìn vào mắt anh, vô thức run sợ, run rẩy thanh âm:" cậu đừng... đừng có xằng bậy, tôi chính là cha của Giản Vi...." nói rồi, đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn Giản Vi hô to:" Nha đầu chết tiệt kia! mày còn thất thần cái gì? mau đem tên đàn ômg này kéo ra!"

Lâm Cẩn Ngôn thấy Giản Đại Phú quát về phía Giản Vi, mày nhăn lại, sắc mặt nháy mắt xấu tới cực điểm, giây tiếp theo, lòng bàn tay bất chợt dùng sức, trực tiếp đem tay lão bẻ gãy, chỉ nghe được một tiếng " răng rắc" giòn tan, theo sau đó là tiếng thét chói tai, Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên đem ông ta ném ra.

Anh sức lực rất lớn làm cho lão ngã trên mặt đất, ôm tay thống khổ kêu lên.

Lâm Cẩn Ngôn đôi mắt lạnh lẽo liếc nhìn Giản Đại Phú quét mắt một cái, đột nhiên cao giọng quát:" đem ông ta ném ra ngoài!"

Phía sau 4 tay vệ sĩ lập tức đem Giản Đại Phú từ trên mặt đất kéo lên.

Giản Đại Phú bị bọn họ kéo lên, bọn họ nắm tay vào tay gãy của lão, khiến lão đau không chịu được, lớn tiếng gào:" con nhãi mày là đồ bất hiếu! cư nhiên lại hợp tác với người ngoài, con nha đầu này mày cứ chờ đấy!"

Lâm Cẩn Ngôn nghe xong mày nhíu chặt, liếc nhìn một người vệ sĩ trong số đó ra hiệu cho hắn.

Vệ sĩ hiểu ý, lập tức tiến lên.

Lâm Cẩn Ngôn hơi cúi người xuống, thấp giọng phân phó.

Tên vệ sĩ nghe xong mắt lập tức sáng lên, ngay sau đó gật đầu:" đã biết, tôi liền đi làm!"

Nói xong, xoay người đá vào đầu gối của Giản Đại Phú, ra lệnh:" mang đi!"

Vài tên vệ sĩ đem Giản Đại Phú ra ngoài, lão kêu gào thất thanh, mãi một lúc sau âm thanh đó mới dần biến mất.

Giản Đại Phú rốt cuộc cũng được đưa ra ngoài, lúc này trái tim căng thẳng của cô mới rơi xuống.

Đôi mắt nhìn Lâm Cẩn Ngôn rồi tiến dần đến phía anh.

Cô chân trần đứng trên mặt đất, đôi chân trắng nõn vì giá rét mà trở nên ửng đỏ.

Lâm Cẩn Ngôn mặt mày căng thẳng, nhanh chóng tiến lên, hơi cúi ngườ đem Giản Vi bế lên:" giày đâu sao không đi định để lạnh chết sao?"

Anh trầm khuôn mặt, đem Giản Vi ôm đến đặt lên giường.

Những người có mặt ở phòng bệnh lúc này thấy thế lập tức lui ra ngoài.

Trong chốc lát, trong phòng bệnh chỉ còn Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn.

Giản Vi ủy khuất nhỏ giọng nói:" too cũng thường xuyên mang giày nha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!