Tạ Nhu, Giang Lẫm cùng mấy người bạn ở lại tới xế chiều, thấy trên mặt Giản Vi có chút ủ rũ mới đứng lên ra về.
Mọi người đều đi rồi, phòng bệnh có chút yên tĩnh.
Giản Vi có chút mệt mỏi, ngáp một cái, lại nằm xuống.
Nhắm mắt lại, tưởng có thế nghỉ ngơi một lát, cũng không biết thế nào, mơ hồ cảm thấy có điểm không thích hợp.
Cô giống như... quên mất cái gì?
Mà có quên cái gì đâu?
A! Lâm Cẩn Ngôn!
Vừa mới chỉ lo cùng bọn họ nói chuyện, lại đem Lâm Cẩn Ngôn ném ở phía sau.
Cô đột nhiên nhớ tới, lập tức mở mắt.
Trước giường bệnh, Lâm Cẩn Ngôn vẫn đứng ở đó, thân hình cao lớn, tay đút túi quần. Anh hơi rũ mắt, nhìn chằm chằm cô, đôi mắt đen nhánh thâm thúy, hoàn toàn đoán không ra đang suy nghĩ cái gì.
Giản Vi bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng từ trong chăn bò dậy:" Lâm.... Lâm Cẩn Ngôn, anh vẫn còn ở đây sao?"
Cô còn tưởng rằng anh đã đi đâu rồi.
Lâm Cẩn Ngôn không đáp, đôi mắt nặng nề mà nhìn cô chằm chằm, thấp giọng hỏi:" tôi là chú của cô?"
Trên gương mặt không có bất cứ biểu cảm nào, cả người tỏa ra khí lạnh áp bức người khác. Giản Vi trong lòng có chút chột dạ, nhỏ giọng nói:" cái này.... bằng không thì phải giới thiệu như thế nào?"
Phải giới thiệu như thế nào?
Lâm Cẩn Ngôn ngẫm lại thấy hợp tình hợp lý, cảm thấy chính mình bị cô bé này chọc cho không biết tức giận mất rồi.
Anh hít một hơi thật sâu, mi mắt không ngừng giật giật khiến hai bên thái dương nổi lên gân xanh, cố gắng kiềm chế hỏi cô một câu:" tôi đã già như vậy sao?"
Giản Vi tròn xoe đôi mắt, dùng sức lắc
đầu:" không có nha!"
Cô một chút cũng không cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn già, ạn thực sự rất còn trẻ lại rất tuấn tú còn có mùi vị đàn ông.
Lâm Cẩn Ngôn nghe xong, đôi mắt hơi hạ, mặt hơi hòa hoãn.
Ánh mắt thật sâu mà nhìn chằm chằm Giản Vi trong chốc lát, ngay sau đó kéo ghế ra ngồi xuống:" vậy sao lúc nãy cô lại nói tôi là chú của cô?"
Anh nhướng mày, ngước mắt nhìn cô.
Giản Vi nhấp nhấp môi, nhỏ giọng nói:" anh không thấy anh nhiều tuổi hơn tôi sao."
" Lớn đến nỗi có thể trở thành chú của cô?"
"......."
Lâm Cẩn Ngôn mày nhíu chặt, bị câu nói của cô làm cho tức giận đến đau đầu. Liếc nhìn cô một cái, thở sâu, cố gắng kiềm chế.
Giản Vi lúc này mới nhận ra, cùng anh quen biết lâu như vậy lại chưa biết tuổi của anh. Cô đôi mắt sáng lấp lánh, đột nhiên tiến đến trước mặt anh, cười hì hì hỏi:" Lâm Cẩn Ngôn anh bao nhiêu tuổi vậy?"
Lâm Cẩn Ngôn lạnh giọng mắng cô:" không phải gọi tôi là chú sao? sao chú bao nhiêu tuổi lại không biết?"
Giản Vi gượng cười, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay áo, thanh âm mềm mại, nhẹ giọng nói:" anh đã nói cho tôi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!