Phẫu thuật bắt đầu vào 10 giờ sáng ngày hôm sau, Chu Kỳ mổ chính.
Hơn 8 giờ sáng, Chu Kỳ đến bệnh viện, vừa đẩy cửa, đã thấy Lâm Cẩn Ngôn ngồi ở trong phòng làm việc của anh ấy.
Anh ấy nhướng mày, cười nhẹ:" chú cũng đến sớm quá đi?"
Vừa nói, vừa đem áo khoác cởi ra sau đó lấy áo blouse trên mắc áo mặc vào.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn anh, thần sắc vô cùng nghiêm túc mà hỏi:" phẫu thuật rốt cuộc có bao nhiêu phần nguy hiểm?"
Chu Kỳ cúi người rót nước, nói:" đã là phẫu thuật thì cái nào cũng tiềm ẩn nguy hiểm, không bác sĩ nào dám đảm bảo với chú một trăm phần trăm cả."
Lâm Cẩn Ngôn nghe xong, ấn đường gắt gao nhíu chặt.
Chu Kỳ đi về chỗ ngồi, kéo ghế dựa ra ngồi xuống, thấy mặt Lâm Cẩn Ngôn đầy vẻ nghiêm trọng, khóe miệng cong nhẹ, nói:" anh nói không phải chứ, chú thích cô bé kia rồi à?"
Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày:" nói bậy gì đó?"
Chu Kỳ nhíu mày, hiển nhiên không quá tin:" anh trước giờ chưa thấy chú vì một cô gái nào mà khẩn trương như vậy!"
" Đã bảo là không phải rồi, nói linh tinh gì vậy."Lâm Cẩn Ngôn trong lòng có chút loạn, ngữ khí khó chịu.
Chu Kỳ cười một tiếng, nói:" được rồi, anh không hỏi nữa, nhưng mà cô bé ấy còn nhỏ chú nên kiềm chế chút."
Lâm Cẩn Ngôn:"............."
" Phẫu thuật khẳng định là có nguy hiểm, nhưng vấn đề không lớn, có thể yên tâm." Chu Kỳ lại nghiêm túc nói:" nhưng sau phẫu thuật thân thể suy yếu, cần phải chú trọng dinh dưỡng, còn có vết thương phải kiêng nước, để tránh nhiễm trùng...."
Chu Kỳ đã nói những việc cần phải chú trọng trước và sau phẫu thuật cho Lâm Cẩn Ngôn. Lâm Cẩn Ngôn thật nghiêm túc nghe, hơn nữa ghi nhớ thật kĩ.
Từ văn phòng đi ra, Lâm Cẩn Ngôn nhớ tới những lời Chu Kỳ vừa mới nói, tâm tình có chút phức tạp. Thật lâu sau than nhẹ một tiếng.
Anh đúng là trước giờ chưa quá quan tâm một cô gái nào như vậy.
Trở lại phòng bệnh, Giản Vi đã đi lên, ngồi ở trên giường bệnh, nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia lại rơi một đợt tuyết lớn, trắng xóa một màu.
Lâm Cẩn Ngôn đi qua, thấp giọng hỏi:" chuẩn bị tốt chưa?"
Giản Vi khẽ ngẩng đầu lên, môi mấp máy, nhìn Lâm Cẩn Ngôn không nói nên lời.
Lâm Cẩn Ngôn ngồi bên cạnh giường bệnh, an ủi nói:" tôi vừa hỏi qua bác sĩ, căn bản không có gì nguy hiểm, không cần quá lo lắng."
Giản Vi nhìn anh, ngoan ngoãn gật đầu:" tôi không lo lắng."
Miệng nói không lo lắng, nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ sợ hãi, khẩn trương mà nhìn Lâm Cẩn Ngôn.
Ngực Lâm Cẩn Ngôn vô thức nhũn ra, nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô, thấp giọng nói:" đừng sợ."
Đơn giản chỉ hai chữ thôi, nhưng lại có sức mạnh trấn an, Giản Vi nhìn anh, trong lòng lập tức kiên định hơn đôi chút.
Cô nhẹ nhàng vươn tay tới, lồng bàn tay trắng trắng bé nhỏ của mình vào bàn tay to lớn của anh, nhẹ nhàng nắm.
Lâm Cẩn Ngôn hơi rũ mắt, nhìn Giản Vi cầm tay anh, hơi ngẩn ra, nhưng sau đó đem tay nắm lại.
Phòng bệnh im ắng, hai người cùng nhìn nhau, không ai nói với ai câu nào. Lại giống như có thứ gì đó yên lặng nảy mầm trong buổi sớm hôm đó................
Phẫu thuật thực sự thuận lợi, chỉ là Giản Vi vốn dĩ gầy yếu, sau ca phẫu thuật cả người càng suy yếu, sắc mặt tái nhợt giống như tờ giấy. Nhắm mắt nằm trên giường, giống như một cô búp bê nhỏ nhắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!