Chương 13: (Vô Đề)

Lâm Cẩn Ngôn không ăn đồ ngọt, Giản Vi đem toàn bộ bánh kem giải quyết hết sạch.

Nào hiểu được vui quá hóa buồn, đến khi ăn xong miếng bánh cuối cùng dạ dày bắt đầu có phản ứng.

Bởi vì ăn quá nhiều ngọt, nên buổi tối dạ dày đau đến độ phát khóc mà ở trên giường lăn lộn.

Thực sự là đau đến không chịu nổi, run rẩy gọi điện cho Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn tắm rửa xong ra tới nơi, đang chuẩn bị đi ngủ, di động ở trên đầu giường đột nhiên đổ chuông.

Anh cúi đầu liếc mắt nhìn màn hình di động, bất chợt thấy tên Giản Vi.

Hơi ngẩn ra, cuối cùng lấy điện thoại di động lên.

" Làm sao vậy?" mới vừa hỏi một câu, đầu bên kia đã truyền tới một tràng kêu thống khổ của Giản Vi.

Lâm Cẩn Ngôn cả người chấn động, trong đầu lập tức nhớ tới lần trước bệnh tim của cô tái phát thiếu chút nữa xảy ra chuyện.

Sắc mặt nháy mắt ngưng trọng tới cực điểm, cái gì cũng không rảnh lo, chạy nhanh lên lầu.

Tới phòng Giản Vi, trực tiếp mở cửa, may mắn lần này cửa phòng không khóa.

Anh đẩy mạnh cửa, cánh cửa va vào tường kêu lên một tiếng.

Giản Vi cuộn tròn ở trên giường, nghe thấy tiếng động, thống khổ mà nâng mí mắt, suy yếu ủy khuất:" Lâm Cẩn Ngôn, dạ dày tôi đau...."

Lâm Cẩn Ngôn đi đến mép giường, cầm chặt tay Giản Vi ấn đường nhíu chặt:" sao lại thế này? có phải đau tim không?"

Giản Vi lắc đầu, ôm bụng:" dạ dày, dạ dày đau.... ăn.... ăn nhiều...."

Lâm Cẩn Ngôn:".........."

Một giờ sau, Lâm Cẩn Ngôn đen mặt đi nhanh từ trong phòng cấp cứu đi ra, Giản Vi nhỏ bé chạy vội theo phía sau.

Lâm Cẩn Ngôn đi quá nhau, Giản Vi không dám chạy đuổi theo, mắt thấy khoảng cách giữa mình và anh quá xa, ủy khuất mà hô lên một tiếng:" anh đợi tôi với!"

Lâm Cẩn Ngôn ra gần đến cửa bệnh viện, nghe thấy tiếng hô nhanh chóng đi chậm lại.

Giản Vi nhỏ bé chạy theo sau, khuôn mặt đáng thương, ôm một cánh tay mà lắc lắc:" Lâm Cẩn Ngôn, anh đừng nóng giận...."

Lâm Cẩn Ngôn rũ mắt nhìn cô, sắc mặt đen như đáy nồi.

Giản Vi biết bản thân sai, tự giác nhận lỗi:" tôi về sau không ăn nhiều như vậy, anh đừng có nóng giận.... Lâm Cẩn Ngôn...."

Cô nói nhẹ nhàng lại ôm rịt lấy cánh tay anh, mặt đầy đâng thương mà nhìn anh.

Lâm Cẩn Ngôn mặt nặng nề mà nhìn cô chằm chằm, hít vài một hơi, cuối cùng vẫn là không khống chế được mà mắng một câu:" Giản Vi, cô ngốc chết đi được!"

Giản Vi đuối lí, ngậm miệng không hé răng.

Vừa ở phòng cấp cứu truyền nước, trên đường về nhà, ngồi ở ghế lái phụ, đầu dựa vài cửa sổ xe nhắm mắt ngủ.

Trong đêm tối tràn ngập tuyết trắng, xe băng qua bóng đêm, chẫm rãi chạy về nhà.

Rạng sáng tiếng chuông vang vọng trong đêm.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn Giản Vi qua gương, đôi mắt nhắm nghiền, ngủ thật sự ngon.

Tưởng rằng có thể cùng cô nói chúc mừng sinh nhật, nhưng người lại ngủ mất rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!