Giản Vi thực sự mất mặt đến điên rồi, toàn bộ buổi sáng đều ở lì trong phòng không dám ra ngoài. Chốc chốc lại vùi mặt vào trong chăn ảo não, lại đến chỗ bàn học để cố dời đi sự chú ý, nhưng từng sự việc cứ tái diễn đi tái diễn lại ở trong đầu, hương vị của Lâm Cẩn Ngôn vẫn còn ở trên môi không thể nào mà xóa đi được.
Cứ nghĩ đến việc mình cùng Lâm Cẩn Ngôn môi dán môi, trái tim không ngừng đập liên hồi.
Giản Vi vì cảm thấy mất mặt nên cũng không ra khỏi phòng nửa bước, cũng không xuống lầu làm bữa trưa.
Giữa trưa 12 giờ, Lâm Cẩn Ngôn đói bụng, xuống phòng bếp mở tủ lạnh nhìn lướt qua, chỉ có sủi cái là có thể đơn giản chế biến là ăn được. Nhưng gần đây thưởng thức tay nghề của Giản Vi thành quen, nhíu hạ mi, sau đó bày ra biểu tình ghét bỏ mà đem cửa tủ lạnh đóng lại, xoay người ra khỏi phòng bếp, đi lên lầu.
Trên lầu, Giản Vi đang cố gắng làm bài tập để dời đi lực chú ý của mình, thờ điểm có tiếng gõ cửa, sợ tới mức cả người run run, mặt mũi trắng bệch.
Ôi mẹ ơi, phải làm sao bây giờ? Không phải lên đây tìm cô bắt chịu trách nhiệm đấy chứ?
Cô ở trên ghế lo lắng đến độ hô hấp dồn dập, một cử động nhỏ cũng không dám.
Lâm Cẩn Ngôn đợi trong chốc lát, không chờ đến khi Giản Vi ra mở cửa, thật nhẫn nại mà gõ cửa một lần nữa.
Giản Vi vẫn không nhúc nhích, trong phòng tĩnh lặng không có bất cứ một thanh âm nào, Lâm Cẩn Ngôn lại tưởng cô ngủ rồi.
Lâm Cẩn Ngôn đứng ở bên ngoài, hai tay đút trong túi quần, lưng lười biếng mà dựa vào vách tường, hơi rũ mắt, miệng cong lên ý cười nhàn nhạt.
Cô bé ngại rồi.
Trầm mặc một lát, lại gõ cửa, giọng nói mang theo vài phần ý cười:" đừng trốn, tôi đói bụng rồi, ra ngoài nấu cơm cho tôi được không?"
Giản Vi dùng sức mà căn chặt răng. Anh đói bụng thì tự đi mà nấu!
Cửa phòng vẫn như cũ đóng chặt, Lâm Cẩn Ngôn trong mắt ý cười càng sâu, đột nhiên nói:" Giản Vi, cô đừng trốn tránh tôi, tôi sẽ hiểu lầm đấy."
Giản Vi sửng sốt, đôi mắt nhìn chằm chằm cửa. Hiểu lầm? Anh hiểu lầm cái gì?
Đang mải nghĩ ngợi, lại nghe thấy giọng của Lâm Cẩn Ngôn từ bên ngoài truyền vào, nói:" Giản Vi, cô không phải là cố ý đúng không?"
Vừa dứt lời, cửa đột nhiên từ bên trong mở ra.
Giản Vi đôi mắt mở to, cả người căng thẳng, to giọng vì chính mình cãi lại:" tôi không phải cố ý!"
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô chằm chằm, trong mắt mơ hồ hiện lên ý cười:" cô chắc chắn?"
Giản Vi thực sự muốn điên, sốt ruột nói:" đương nhiên rồi! tôi đâu có cố ý đâu! tôi không có bệnh nha!"
Tiếng nói vừa dứt, trong nháy mắt làm cho sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn lạnh xuống, đôi mắt đen lại, ánh mắt không vui mà nhìn Giản Vi.
Có bệnh? cô là cố ý nói anh có bệnh? có ý ghét bỏ?
Lâm Cẩn Ngôn bị Giản Vi làm cho tức đến độ ngực khó chịu, hung hăng trừng mắt liếc cô một cái:" xuống lầu nấu cơm!"
Nói xong, liền xoay người xuống lầu.
Giản Vi ngơ ngác trừng mắt nhìn chằm chằm bóng người vừa đi khỏi, đầy mặt hoang mang.
Người này.... như thế nào nói tức giận là liền tức giận được?
Tâm tình của đàn ông thay đổi cô cũng không muốn hiểu.
Cô trở về phòng, rửa tay xong liền xuống lầu nấu cơm.
Trong bữa ăn hai người không nói với nhau câu nào. Cơm nước xong Lâm Cẩn Ngôn liền lên lầu thay quần áo, sau đó đi ra cửa.
Giản Vi theo Lâm Cẩn Ngôn đi ra cửa, trên đường khẩn trương vô cùng, sợ anh nhìn cảnh lại nhớ đến chuyện kia, trái tim cũng theo đó mà đập liên hồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!