Lâm Cẩn Ngôn ngồi ở trên giường một lúc, bỏ hết cảm xúc qua một bên, lát sau mới xỏ dép xuống giường.
Đi vào phòng tắm tắm rửa, dòng nước ấm áp từ trên đầu dội xuống, làm cho những suy nghõ rối loạn, hỗn độn trong đầu anh biến mất. Mười phút sau, mặc áo dài tắm ra tới, đem khăn lông lau qua rồi tùy tiện ném lên đầu giường, thay quần áo xuống lầu, bản thân đã hoàn toàn khôi phục được bình tĩnh.
Dưới lầu, Giản Vi đã chuẩn bị xong bữa sáng, đang định lên lầu gọi Lâm Cẩn Ngôn xuống dùng bữa, vừa mới đi được vài bước đã thấy anh từ trên lầu đi xuống.
Vừa nhìn thấy anh, liền lập tức nhớ tới chuyện ngày hôm qua, khẩn trương nhìn anh, thật cẩn thận hỏi:" anh.... anh chỗ kia không việc gì chứ?"
Lâm Cẩn Ngôn"ừ" một tiếng, cũng không tính là sẽ trả lời cô, lập tức đi ra ngoài cửa, từ cửa cầm tờ báo của ngày hôm nay, xoay người vào phòng, ngồi trên ghế sô pha.
Lâm Cẩn Ngôn cả người tản ra một cỗ xa cách, Giản Vi lại có chút sợ anh, không dám hỏi lại, chỉ nhỏ giọng nói một câu:" cơm sáng làm xong rồi...."
Lâm Cẩn Ngôn "ừ" một tiếng, lại nói:" tôi vào sau."
Giản Vi gật đầu yên lặng xoay người, vào trong nhà ăn ăn sáng.
Trong lòng có chút lo sợ bất an, Lâm Cẩn Ngôn tỏ ra xa cách với cô rồi.
Giản Vi đã xử lí xong một nửa bữa sáng, Lâm Cẩn Ngôn mố đi vào, cô vội đứng dậy nói:" tôi giúp anh lấy cháo."
Nói xong liền chạy đến phòng bếp lấy cho anh một bát cháo, trở ra đưa cho Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn duỗi tay tiếp nhận, ngữ khí bình đạm mà đáp lại một câu:" cảm ơn."
Giản Vi lắc đầu, ngượng ngùng ngồi xuống.
Hai người dùng bữa, không ai nói chuyện với ai.
Giản Vi thường trộm ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, nhưng đối phương hoàn toàn không hề hay biết, một bên ăn cớm một bên cầm tớ báo kịn tế chăm chú xem.
Giản Vi trộm ngắm rất nhiều lần, nhưng anh không hề phát hiện ra, rốt cuộc nhịn không được bèn mở miệng, nhỏ giọng nói:" Lâm Cẩn Ngôn có phải anh đang giận tôi không? sự việc tối ngày hôm qua không phải do tôi cố ý, anh đừng nóng giận có được không?"
Trong lời nói mang theo vài phần ý tứ lấy lòng, Lâm Cẩn Ngôn hơi giật mình, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên.
Giản Vi mím môi, đôi mắt tròn xoe, khẩn trương nhìn anh.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm cô, trầm mặc vài giây rốt cuộc mở miệng, đáp lại:" không giận cô."
" Vậy tại sao lại không để ý tôi?" Giản Vi lập tức hỏi.
Ngày hôm qua còn mua giày mới cho cô, ngày hôm nay vậy mà đối với cô lại lạnh nhạt, xa cách.
"......" Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên không biết đáp lại như thế nào, lại không thể nào nói ra đang giữ khoảng cách với cô.
Suy nghĩ một lát mới đáp lại cô:" đang suy nghĩ công việc, không chú ý."
Giản Vi nghe xong, tức khắc tiến tới trước mặt anh, đôi mắt sáng lên:" thật vậy sao?"
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm người trước mặt trong chốc lát, sau một lúc lâu, đột nhiên nâng tay lên, búng một cái vào giữa trán cô, thấp giọng giáo huấn:" toàn suy nghĩ vớ vẩn."
Nói xong liền đứng lên, xoay người đi ra ngoài.
Giản Vi nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn của Lâm Cẩn Ngôn, giơ tay sờ sờ chỗ bị Lâm Cẩn Ngôn búng, tự nói:" đau chết đi được."
Quay đầu lại, tầm mắt vô tình dừng lại ở tờ báo trên mặt bàn.
Nghĩ tới bộ dạng nghiêm túc của anh, tò mò đem tờ báo kia cầm lên.
Xem một lúc, cuối cùng nhíu nhíu mày, khó hiểu lẩm bẩm:" buồn tẻ như vậy đối với anh ta có gì hay chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!