Ta được dưỡng dạy trong Thọ Khang cung đã mười năm, tuy hiếm khi lộ diện nơi yến tiệc chính thức.
Nhưng những điều cần thấy, người cần gặp, phép tắc cần nhớ, ta đều đã sớm hiểu rõ.
Mối liên hệ duy nhất giữa ta với thế giới bên ngoài, chính là những bức thư từ Tiêu T. ử Thiều, tháng nào cũng không thiếu một lần.
Đường tuần du phương Nam xa xôi vạn dặm, nhưng thư của hắn lúc nào cũng dày cộp, đầy những lời kể lể vụn vặt.
Hắn kể phong cảnh mỗi nơi hắn đi qua, món ngon hắn nếm thử, vụ án nan giải đã xử lý thế nào, thậm chí đôi lúc còn oán trách mấy vị đại thần đi theo quá cổ hủ.
Giữa từng hàng chữ, vẫn là thiếu niên tươi sáng hoạt bát năm xưa.
Mỗi lần mở thư, ta dường như có thể thấy được dáng hắn khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì bật cười rạng rỡ, lòng cũng thấy ấm lên đôi phần.
Lúc đầu, những bức thư này đưa tới, ta đều dâng lên Thái hậu trước.
Thái hậu chỉ cười, xua tay: "Ai gia già rồi, chẳng muốn đọc mấy chuyện lải nhải của đám trẻ con. Con tự giữ lấy đi."
"Tĩnh Lan, con đã lớn rồi, có một số việc phải tự mình suy xét, người khác không thể thay con được."
Một buổi trưa nhàn nhã, Thái hậu hỏi ta: "Cập kê là chuyện lớn. Có muốn ai gia hạ chỉ, triệu cha mẹ con từ Lam Điền vào kinh dự lễ không? Họ chắc hẳn cũng rất nhớ con."
Tay ta đang xoa vai cho người khẽ khựng lại, trong lòng chợt dâng lên từng cơn xao động.
Đã mười năm rồi, cha mẹ ở Lam Điền, trong ký ức của ta cũng dần trở nên mơ hồ.
Mười năm giáo dưỡng trong cung, đã sớm dạy ta hiểu, hai chữ "ràng buộc", trong thâm cung là điều vừa nhạy cảm, vừa nguy hiểm.
Cho họ vào cung, là thêm một phần nguy cơ.
Không cho, lại e rằng người đời bảo ta bạc tình, đến cha mẹ cũng không đoái hoài.
Câu hỏi của Thái hậu, là đang thử ta có còn vương vấn tình thân, hay muốn biết ta có đủ dứt khoát buông bỏ? Ta mím môi, cuối cùng vẫn thuận theo khát khao sâu nhất trong lòng.
"Bẩm cô tổ mẫu, Tĩnh Lan… lòng riêng vẫn mong cha mẹ có thể đến. Nữ nhi cập kê, là đại sự của đời người, nếu có thể được cha mẹ tận mắt chứng kiến, mới xem như viên mãn."
09
Thái hậu hồi lâu không lên tiếng.
Trong lòng ta thấp thỏm, nhưng không còn giống thuở bé, hoảng loạn mà xin tội.
Chỉ lặng lẽ đứng yên, chờ đợi sự phán đoán của người.
Thật lâu sau, Thái hậu bỗng khẽ bật cười.
"Con có thể nghĩ được như vậy, rất tốt."
Người vỗ vỗ tay ta, kéo ta ngồi xuống bên cạnh.
"Con phải nhớ, trong cung này, kẻ chỉ biết toan tính lợi hại, đoạn tuyệt tình thân, thì con đường đi sẽ chẳng được bao xa."
"Họ là cha mẹ con, sinh con, dưỡng con, là gốc rễ mà con nên giữ gìn trong cõi đời này. Nếu đến cả gốc cũng không cần nữa, thì cây kia cho dù cao đến đâu, chỉ một trận gió lớn cũng sẽ bị quật ngã."
Sống mũi ta cay xè.
"Đa tạ cô tổ mẫu đã thành toàn!"
"Đứng lên đi." Giọng Thái hậu trở lại bình thản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!