Chương 20: (Vô Đề)

Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, nhẹ nhàng đưa tay lau khóe mắt.

Hừ… Ta đâu có ngốc đến mức đem hết bài tẩy của mình dâng ra thật.

Danh sách giao cho hắn, mười phần thì tám chín đều là những mối lặt vặt chẳng ra gì.

Còn vài cái coi tạm được, cũng là ta đã sớm sắp đặt để đ.á.n. h lạc hướng.

Điều ta muốn, chưa bao giờ là nhờ đám người kia giúp hắn xoay chuyển cục diện.

Mà là khiến hắn tin chắc rằng ta, Khổng Tĩnh Lan, đã giao hết mọi thứ cho hắn, không hề giữ lại.

Càng phải để hắn tin rằng, chỉ cần hắn chịu quay đầu, thì đại thụ Khổng thị, vốn đã trầm lặng suốt bao năm qua, sẵn sàng vươn cành lần nữa vì hắn.

Đó mới là mồi câu có thể khiến hắn thật sự động tâm.

Nhị muội của Thái hậu gả cho nhà họ Phùng, thế gia quân công, uy vọng cao trong quân đội.

Tam muội lại là dâu nhà họ Phàn, gia tộc thanh lưu lâu đời, môn sinh đầy khắp triều đình.

Còn nhà họ Từ ở Tất Châu, tuy bề ngoài xa rời trung tâm, nhưng nhờ vận lương mà ở phương Nam lại nắm không ít tài lực và nhân mạch.

Những thế lực này, bình thường rải rác không đáng chú ý.

Nhưng nếu nhân danh "Thanh quân trắc, bảo hộ chính thống" mà phát binh, dựa vào việc điều động thuyền vận, âm thầm gom tinh binh về vùng Kinh Kỳ… thì khi đối đầu với đám thế lực hung hiểm kia, thắng bại còn phải nói sao? Nếu việc thành, kẻ lập công hộ giá sẽ được khôi phục chức vị, thăng quan tiến chức.

Hai tiểu thư năm đó bị liên lụy, cũng có thể đường đường chính chính mà đón về.

Còn Khổng Tĩnh Lan ta thân là chi thứ nhà họ Khổng, ngồi lên ngôi hoàng hậu, vừa không ch. ói mắt, lại vừa có thể cân bằng thế lực các bên.

Quả thực là vẹn toàn mọi mặt.

Nhưng những lời này, tuyệt đối không thể từ miệng ta nói ra.

Bởi nam nhân, không thích nữ nhân quá ngu ngốc để làm vướng chân hắn.

Càng không thích nữ nhân quá thông minh, lấn át hào quang của hắn.

Đặc biệt là trong chuyện tranh đoạt thiên hạ như thế này.

Hắn cần chính là một người tri kỷ dịu dàng hiểu ý, có thể cho hắn chút trợ lực, nhưng tuyệt đối trung thành không thay đổi.

Vậy nên người hiến kế, tuyệt đối không thể là ta.

Phải là người mà hắn tín nhiệm nhất, kín đáo nhắc nhở, rồi để chính hắn tự mình "ngộ ra".

Tỷ như, mấy năm gần đây bên cạnh hắn có vị Triệu tiên sinh rất được tin dùng.

Người này thi đỗ tú tài năm Bình Nghiệp thứ mười lăm, xuất thân nghèo khó, chức quan còn bị người khác cướp mất.

Khi lâm vào cảnh sa sút, phụ thân ta từng chìa tay giúp đỡ.

Quân cờ này, ngay cả Thái hậu cũng không biết.

32

Ngày tháng càng lúc càng căng thẳng.

Thái hậu lấy cớ bệnh không xuất hiện, ta cũng yên ổn ở lại Tẩy Ngọc Hiên, không còn bước chân ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!