Chương 19: (Vô Đề)

30

Chuyện Ôn Kỳ Âm khóc lóc bỏ chạy khỏi Đông Cung, vứt bỏ phượng quan ngay giữa bao người, lập tức trở thành đề tài chấn động khắp kinh thành.

Lưu quý phi sao có thể bỏ lỡ cơ hội này để thổi gió bên gối?

Tấu chương tố cáo đám con cháu nhà họ Ôn cưỡng chiếm ruộng đất, mở sòng bạc khi trước vốn bị hoàng thượng ém lại, định bụng chỉ gõ đầu răn dạy.

Nhưng nay, Thái t. ử phi lại làm ra một chuyện động trời như thế.

Thánh thượng vốn đã bệnh trong người, tinh thần phiền muộn, giờ nhìn lại nhà họ Ôn, chỉ thấy chẳng khác gì A Đẩu, nâng thế nào cũng không dậy nổi.

Trong cơn giận dữ, ông hạ lệnh cực đoan.

Kẻ thì xử trảm, người thì bị lưu đày.

Ngay cả đệ đệ ruột của Hoàng hậu cũng bị lật lại vài vụ án cũ, lập tức bị kéo ra c.h.é. m đầu giữa chợ.

Hoàng hậu nhận được tin đệ đệ mình bị hành quyết, liền ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tỉnh dậy xong liền xông thẳng đến Thái Cực cung, nhưng bị cản ngoài cửa điện.

Hoàng đế chỉ truyền ra một câu lạnh lùng: "Trẫm g.i.ế. c là quốc tặc, chứ không phải quốc cữu!"

Hoàng hậu lâm trọng bệnh, nhưng cũng không ngồi yên trên giường.

Bà ta vận dụng toàn bộ thế lực trong tay, điên cuồng trả đũa lại Lưu gia.

Hôm nay lôi ra chuyện môn sinh nhà họ Lưu gian lận khoa cử, hôm sau lại kéo ra vụ thân thích bên ngoại lấn chiếm lòng sông.

Hai nhà đ.á.n. h nhau từ tiền triều đến hậu cung, mặt mũi thể diện gì cũng không màng nữa.

Chỉ mong có thể một đao đoạt mạng đối phương, càng sớm càng tốt.

Triều đình và hậu cung hỗn loạn như nồi cháo, mà tình thế của Tiêu T. ử Thiều lại càng thêm khó xử.

Nhà họ Ôn thân mang tai họa, nhà họ Lưu lại bám riết không buông.

Thái t. ử phi Ôn Kỳ Âm vì hành xử quá phô trương, đã đắc tội sạch sành sanh với đám quan lại và phu nhân.

Không moi được tin tức gì, nàng ta liền bị Tiêu T. ử Thiều tức giận nhốt lệnh cấm túc.

Nhiều quan viên vốn thân cận với Đông Cung nay đều im lặng, hoặc đứng ngoài quan sát.

Đường đường là Đông Cung Thái t.ử, mà giờ đây lại dần có xu hướng bị gạt ra ngoài rìa.

Công trình thủy lợi cuối cùng cũng hoàn thành đúng lúc trước khi đông đến.

Đáng lẽ đây phải là một thành tựu lớn, vững như bàn thạch.

Thế nhưng hoàng đế bệnh nặng nằm liệt giường, không còn sức bận tâm.

Triều thần trên dưới thì đang bận chia phe chọn chủ, ai còn tâm trí ngó tới công lao này?

Bao nhiêu tâm huyết, tựa như bị đổ vào vũng bùn, đến tiếng vang cũng chẳng gợn lên được.

Khi Tiêu T. ử Thiều tìm đến ta, trên người còn vương chút mùi rượu.

"Tĩnh Lan, thủy lợi đã làm xong. Nhưng phụ hoàng nhìn cũng không thấy, những gì Cô làm, còn có nghĩa lý gì đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!