Cùng lúc ấy, tin Thái t. ử thân chinh đến vùng ngoại thành, cùng dân phu ăn cơm gạo thô, chung sức lao động lan truyền khắp kinh thành.
So sánh giữa hai bên, cao thấp phân định rõ ràng.
Thế nhưng, ngoại thích của Ngũ hoàng t. ử là nhà họ Lưu chẳng phải hạng dễ đối phó.
Bọn họ cho rằng là phe Thái t. ử giở trò sau lưng, liền trả đòn nhanh ch. óng, độc địa.
Tấu chương đàn hặc chỉ thẳng vào ngoại thích của Hoàng hậu Ôn thị.
Hôm ấy, theo lệ thường, ta đến thiện đường Khổng thị ở ngoại ô kinh thành.
Đi ngang qua kho chứa nước, từ xa đã trông thấy Tiêu T. ử Thiều đứng trước lán trại, sắc mặt tối sầm.
Ta tiến đến hành lễ.
Tiêu T. ử Thiều trông thấy ta, lông mày vẫn chưa giãn ra.
"Tĩnh Lan, nàng đến thật đúng lúc. Cô phải lập tức chuẩn bị hồi kinh."
"Người phía Ngũ ca như đám ch. ó dại, mấy ngày ngắn ngủi đã dâng mấy bản sớ hặc thuộc hạ của Cô!"
"Ngay cả mấy chuyện đám con cháu họ Ôn chiếm ruộng đất của dân, mở sòng bạc trái phép cũng bị lôi ra! Cô phải lập tức về bẩm tấu với phụ hoàng!"
Ta ra hiệu cho hắn lui hết người hầu xung quanh.
"Điện hạ, bọn họ dâng sớ đàn hặc điện hạ, là nói ngài tham ô, hay chính tay sai khiến đám người Ôn gia chiếm ruộng đất?"
Tiêu T. ử Thiều ngẩn ra: "Không có. Chỉ là đám người bên dưới hành sự bất cẩn, khiến cCô bị liên lụy thôi."
"Đã không liên quan đến điện hạ, vậy ngài vội vã làm gì?" Ta khẽ hỏi.
"Việc con cháu nhà họ Ôn gây ra, điện hạ có biết từ trước?"
"Cô còn ở tận Ung Châu, sao có thể hay biết!"
Ta mỉm cười: "Đã không biết trước, cũng chẳng phải điện hạ chủ mưu, vậy thì là do Ôn gia dạy dỗ không nghiêm."
"Điện hạ lúc này cuống cuồng quay về, là định giải thích với Thánh thượng rằng mình không biết gì, hay là định thay nhà mẹ đẻ cầu xin, đem việc này gánh hết vào mình?"
Tiêu T. ử Thiều bị ta hỏi đến nghẹn lời.
Ta hạ giọng: "Điện hạ, nếu ngài quay về, trong mắt Thánh thượng và Ngũ hoàng t.ử, sẽ chỉ thấy Thái t. ử vội vã bao che cho nhà mẹ đẻ."
"Một khi bị định tội kết đảng, thì danh tiếng có được từ việc trị thủy trước kia liền tan thành mây khói. Ngũ hoàng t. ử bên kia, chẳng phải đang chờ bắt lấy nhược điểm của ngài đó sao?"
Ánh mắt Tiêu T. ử Thiều đầy giằng xé.
Lời ta nói, gần như giống hệt những gì vài vị mưu sĩ tâm phúc của hắn đã bàn bạc.
Nhưng nếu thực sự không về, bên mẫu hậu e rằng sẽ trách mắng không thôi.
Ta không khuyên nữa, chuyển sang cầm lấy cuốc bên cạnh, đào vài nhánh cỏ dại dưới chân.
"Trong vườn, chỉ những loài hoa mọc ngay ngắn, biết giữ chừng mực, mới xứng được chủ nhân dừng bước chăm sóc."
"Nếu trong đó mọc ra cỏ dại, vướng lấy cây quý, cản trở sinh trưởng, thì trừ bỏ đi mới là thượng sách."
Tiêu T. ử Thiều nhìn chằm chằm vào gốc cỏ dại bị ta c.h.é. m đứt rễ, ánh mắt dần lạnh đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!