Ta khẽ gật đầu, nhìn vẻ mặt của hắn: "Điện hạ có tâm sự?"
Hắn kéo nhẹ khóe môi, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Hôm nay Ngũ ca dâng lên tấu chương về việc tuần tra vận chuyển lương thực, phụ hoàng trước mặt mọi người khen hắn suy nghĩ chu toàn."
"Hừ… năm xưa những lời khen ấy vốn là dành cho Cô."
Ta không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
"Gần đây phụ hoàng đối với nhà họ Ôn cũng nhiều lần răn đe. Mẫu hậu lo đến phát sốt, lại chỉ biết bảo Cô nhẫn nhịn, thuận theo."
Hắn khẽ cười khổ, tràn đầy bất lực: "Nhưng nhẫn nhịn đến khi nào? Thuận theo đến đâu? Nếu cứ tiếp tục như thế, Đông Cung rốt cuộc còn lại gì?"
Hắn rốt cuộc cũng quay người lại, trong mắt là tràn đầy lo lắng:
"Tĩnh Lan, Cô đang nghĩ, nếu năm đó người ở bên Cô không phải là Ôn Kỳ Âm, mà là nàng, thì có phải giờ đây Cô sẽ không đến mức gian nan từng bước thế này?"
Gió đêm luồn qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh thấu xương cuối thu.
Ta hiểu rõ hàm ý chưa nói hết trong lời hắn.
Đây đâu phải là đang hỏi chuyện năm xưa? Rõ ràng là đang thăm dò, ngóng trông một lời hồi đáp.
Thật nực cười, cũng thật thực tế.
Hắn lẽ nào chưa từng nghĩ, việc ta được vào cung vốn đã là một sự thỏa thuận ngầm giữa Thái hậu và Thánh thượng?
Chuyện Đại hoàng t.ử, tuy là đòn giáng nặng nề vào nhà họ Khổng, nhưng đồng thời cũng khiến đế vương đau đớn khôn cùng.
Nếu thật sự muốn đạp nhà họ Khổng xuống bùn đen, thì cần gì phải thuận ý hắn, sớm đã hạ chỉ sắc phong ta làm Thái t. ử phi?
Cây đại thụ trăm năm Khổng thị, sao có thể lung lay chỉ vì một chiếc lá rụng?
"Điện hạ, thế gian này vốn không có chữ "nếu"."
"Ngài gặp được Thái t. ử phi, động tâm với nàng, là lựa chọn của ngài khi ấy."
"Ngày nay Ngũ hoàng t. ử được trọng dụng, bệ hạ có dụng ý riêng, ấy là đạo trị quốc của bậc đế vương."
Ánh sáng trong mắt hắn dần ảm đạm.
Ta chậm rãi nói tiếp: "Điện hạ nói bước nào cũng gian truân, vậy cho phép Tĩnh Lan mạo phạm hỏi một câu: ngài cảm thấy khó khăn ở chỗ nào?"
"Chẳng lẽ là tiền triều không còn trung thần để dùng, hay hậu cung không có người thân để dựa?"
Tiêu T. ử Thiều ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ ta lại hỏi như thế.
"Điện hạ mệt mỏi, có lẽ không phải vì kẻ địch quá mạnh."
"Mà là vì ngài vẫn chưa nhìn thấu, đâu mới là con bài thực sự trong tay mình, và nên đặt chúng vào đâu."
Hắn cười khổ, không phản bác: "Nàng lúc nào cũng nhìn thấu như vậy. Vậy theo ý nàng, Cô nên làm thế nào?"
Ta không đáp thẳng, lại hỏi ngược: "Điện hạ cho rằng, vì sao bệ hạ giao việc vận chuyển lương thực cho Ngũ hoàng t.ử? Chẳng lẽ thật sự thấy năng lực của hắn vượt trội hơn ngài?"
Tiêu T. ử Thiều chau mày, trầm ngâm suy nghĩ.
"Có lẽ, bệ hạ chỉ muốn xem, khi không còn vầng hào quang ấy, điện hạ có thể làm được gì, và làm đến mức nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!