Chương 14: (Vô Đề)

Ta đảo mắt nhìn quanh căn phòng, khẽ gật đầu: "Điện hạ có lòng rồi."

Hắn thong thả đi vài vòng trong điện, rõ ràng không có ý rời đi ngay.

"Tĩnh Lan, năm đó là Cô đã khiến nàng chịu thiệt thòi, thời gian qua, Cô…"

"Điện hạ." Ta nhẹ giọng cắt lời hắn.

"Chuyện đã qua, không cần nhắc lại nữa. Tĩnh Lan hồi kinh lần này chỉ để chúc thọ, sẽ không ở lại lâu, cũng tuyệt không gây thêm phiền toái gì cho điện hạ."

Tiêu T. ử Thiều trầm mặc một lúc, khẽ nói:

"Giữa Cô và nàng, sao có thể gọi là phiền toái? Trong lòng Cô, nàng chẳng khác gì thê t.ử..."

Thê t.ử? Ta cười lạnh trong lòng.

Hắn lại có thể thốt ra hai chữ ấy một cách thản nhiên như vậy.

Vậy Ôn Kỳ Âm, Thái t. ử phi của hắn, đặt ở đâu?

Ta không đáp ngay mà mỉm cười nói: "T. ử Thiều, có những chuyện chẳng thể nói rõ trong chốc lát. Hãy cho ta thêm chút thời gian, được chăng?"

Một tiếng "T. ử Thiều", nhẹ nhàng kéo gần khoảng cách.

Không từ chối, cũng chẳng nhận lời, càng khiến người ta bứt rứt, khó dứt ra được.

Quả nhiên, ánh mắt hắn liền sáng lên.

Hắn bước tới, nắm tay ta, giọng nói như mang theo nỗi sốt ruột khi vừa tìm lại được người quý trọng:

"Được, được! Là Cô quá nôn nóng. Nàng vừa mới trở về, hãy nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta còn nhiều thời gian."

Hắn dặn dò thêm vài câu rồi chuẩn bị rời đi.

Ta nhẹ giọng hỏi: "Điện hạ không chờ Thái t. ử phi cùng hồi cung sao?"

Hắn khựng bước, trên mặt thoáng hiện vẻ bực bội:

"Hôm nay nàng ấy còn đang bị mẫu hậu răn dạy trong Phượng Nghi cung, e là chưa về ngay được."

Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi, khóe môi khẽ cong.

Xem ra, cục diện còn dễ nắm hơn ta nghĩ.

Ba ngày sau, trong cung Hoàng hậu có mở tiệc nhỏ, danh là thưởng hoa, thực chất là để ổn định lòng người.

Ta cũng có tên trong danh sách khách mời.

Yến tiệc đặt tại thuỷ tạ, chung quanh hoa cỏ sum suê, cảnh sắc quả thực thanh nhã.

Hoàng hậu ngồi ở chủ vị, sắc mặt có chút mệt mỏi không giấu được.

Ôn Kỳ Âm ngồi kế bên, hôm nay ăn mặc khá nhã nhặn, cúi đầu nhỏ nhẹ, hẳn là mấy ngày nay đã chịu không ít giáo huấn.

Bữa tiệc đa phần là nữ quyến trong tông thất, thêm vài vị mệnh phụ, nói cười rôm rả nhưng ai nấy đều khéo léo tránh nhắc tới chuyện sinh thần Thái hậu.

Ta ngồi thẳng lưng, thi thoảng hoà theo lời nói của mọi người.

Hoàng hậu cười cười, bất ngờ chen vào một câu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!