Chương 11: (Vô Đề)

"Nàng… thật sự muốn đi sao?" Hắn khàn giọng hỏi.

"Vâng." Ta không chút do dự gật đầu, "Xin điện hạ thành toàn."

Hắn nhìn ta, nhìn rất lâu.

Cuối cùng, hắn khép mắt, nhẹ gật đầu: "Được, Cô… sẽ thành toàn cho nàng."

"Đa tạ điện hạ." Ta đứng dậy, nghiêm chỉnh hành lễ với hắn một lễ thật sâu.

Ngay lúc hắn nghĩ mọi chuyện đã an bài, xoay người định rời đi.

Ta bỗng bước lên một bước, kiễng chân, đặt một nụ hôn lên môi hắn.

Tựa như chuồn chuồn lướt nước, thoáng chạm rồi rời.

Tiêu T. ử Thiều đứng c.h.ế. t trân tại chỗ.

Hắn vạn lần không thể ngờ rằng, một nữ nhi họ Khổng luôn giữ mình nghiêm cẩn, lấy cốt cách làm niềm kiêu hãnh, lại dám làm ra chuyện vượt phép như vậy.

Ta lùi lại một bước, gương mặt lộ vẻ lúng túng: "Hôm nay là Tĩnh Lan thất lễ, mong điện hạ hãy quên đi."

Nói rồi, ta quay mặt đi, không nhìn hắn nữa.

Tiêu T. ử Thiều thở gấp, gần như là bỏ chạy ra ngoài.

18

Cánh cửa điện khép lại, vang lên tiếng "cạch" khiến ánh nến chao nghiêng lay động.

Hà cô cô bưng chậu nước nóng bước vào: "Cô nương, xin hãy rửa mặt nghỉ ngơi đi."

Ta đón lấy khăn, liên tục lau môi mình, đến khi da môi sưng đỏ mới chịu dừng lại.

"Hắn đã đồng ý cho ta về Lam Điền."

Hà cô cô không hề ngạc nhiên: "Cô nương định khi nào lên đường?"

"Càng sớm càng tốt."

Hà cô cô ngập ngừng giây lát, rồi thấp giọng: "Cô nương, vừa nãy… hà tất phải như vậy?"

Ta khẽ cười: "Cốt cách giữ quá lâu, chỉ khiến mấy kẻ nam nhân tự cao ấy thấy áp lực. Đôi khi buông bỏ một chút, để hắn cảm thấy đã chinh phục được ta, cái cảm giác ấy và ký ức ấy mới càng sâu đậm."

Hà cô cô nghe vậy chỉ trầm mặc, không đáp lời.

Ta cũng không để tâm, nhẹ tay khép cửa sổ lại.

"Cô cô cảm thấy, hôm nay Thái t. ử áy náy, có bao nhiêu phần là thật?"

Hà cô cô lặng lẽ giây lát rồi đáp: "Điện hạ có lẽ có mấy phần chân tình, nhưng so với chân tình, hắn sợ phiền phức hơn."

"Phải đó." Ta gật đầu, chắc chắn.

"Tâm tư đế vương thâm sâu khó dò, hoàng hậu thủ đoạn cứng rắn, xung quanh lại có các huynh đệ rình rập. Hắn chỉ đành khoác lên vẻ ôn hòa khiêm nhượng."

"Thái t. ử thích sự tươi mới của Ôn Kỳ Âm, có lẽ là thật, nhưng trên đường nam tuần, những lợi ích mà nhà họ Ôn hứa hẹn, mới là thứ thực sự khiến hắn thay lòng đổi dạ."

Tiêu T. ử Thiều quên rồi sao? Năm đó, ai là người đưa Thánh thượng lên ngôi? Dẫu kiêng dè Khổng thị, Thánh thượng cũng chỉ dám từ từ tính toán, từng bước cắt tỉa thế lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!