01
Ta xuất thân từ nhà họ Khổng, thế gia trăm năm thanh lưu, nhưng chỉ là một chi bên.
Phụ thân là biên tu lục phẩm, cư ngụ tại huyện Lam Điền dưới chân núi Chung Nam, trông coi mấy quyển kinh thư phủ bụi trong huyện học.
Người người đều nói, Khổng gia là ngọn thương biết ẩn mình dưới thiên quyền.
Bất luận các chi bên ở cách xa đến đâu, quy củ của Khổng thị vĩnh viễn không hề lơi lỏng.
Cứ mỗi năm một lần, tuổi tác, dung mạo, tính tình, học nghiệp của con cháu các phòng các chi, thậm chí nhũ danh của hài nhi mới sinh, đều phải được chép tay chỉnh tề, dâng về chi chính ở Trường An.
Phụ thân bảo, đó là trọng sự bậc nhất để giữ vững gốc rễ của đại thụ trăm năm Khổng gia.
Hoàng quyền sở dĩ tín nhiệm nhà họ Khổng, chính vì Khổng thị nghiêm khắc tự giám, chẳng nể tình thân.
Cho nên, trong tờ tấu dâng lên, không được có nửa phần dối trá khoe khoang.
Bất kể là chi chính hay chi bên, nếu bị phát hiện không giống với sự thực, ắt sẽ nghiêm trị.
Tộc trưởng đích thân mở từ đường, cáo với liệt tổ liệt tông, đem việc làm giả ghi vào gia phả, đồng thời phát văn thư thông báo tộc môn, chính thức bị trục xuất.
Nếu tình tiết nghiêm trọng, còn phải tấu lên cung đình, biểu thị quyết tâm nghiêm chỉnh gia môn, tuyệt không dung túng.
Người bị trục xuất không đến nỗi c.h.ế. t đói rét mướt.
Nhưng trên đường làm quan hay cưới gả, coi như hoàn toàn tiêu tan.
Mất đi sự che chở của Khổng gia, mọi mối giao hảo từng nương nhờ trước đó đều tan thành mây khói.
Kẻ khác e sợ mà tránh xa, chỉ sợ vướng tiếng bất tín.
Năm ta lên năm, đầu xuân năm ấy, sổ tông vừa dâng lên chưa bao lâu, liền bị Thái hậu điểm danh.
Phụ thân cứ cầm mãi bức gia thư in hoa văn phượng hoàng, xem đi xem lại suốt mấy lượt.
Trưởng bối từ Trường An đến cười ha hả vỗ vai phụ thân, nói rằng ông sinh được một đứa con gái tốt, sau này ắt sẽ tiền đồ vô lượng.
Thái hậu Khổng Như Chương, xuất thân từ chi chính, phong tư tuyệt thế.
Mười lăm năm trước, hoàng thượng đăng cơ, Khổng tướng – ngoại tổ của người – thuận thế lui về, được phong làm An Định công.
Kể từ đó, Khổng thị không còn nữ nhi nào nhập cung, đến cả đương kim hoàng hậu cũng không phải xuất thân từ dòng họ mình.
Mãi đến khi thái t. ử hạ sinh, Thái hậu nương nương tuổi tác ngày một cao.
Chốn thâm cung quạnh quẽ, nỗi nhớ nhà cũng tăng dần theo năm tháng.
Ta lúc ấy mới năm tuổi, chưa hiểu nổi trọng lượng của bức gia thư ấy.
Chỉ nhớ phụ thân ngồi suốt một đêm trong thư phòng, không chợp mắt.
Ngày hôm sau, trước khi lên xe ngựa, phụ thân nhìn ta rất lâu.
Chỉ để lại một câu: "Lan nhi, nhớ kỹ. Nên nghe nhiều, nên nhìn nhiều, nói ít một chút. Việc không biết, thì cứ nói là không biết."
Phụ thân bế ta lên xe ngựa đến từ Trường An, dịu dàng xoa đỉnh đầu ta.
Mẫu thân muốn đưa cho ta một gói vải nhỏ, nhưng trưởng bối từ Trường An mỉm cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!