Chương 9: R09

[09:52 Hướng Phi Hành: Hình như anh chưa từng nghe em kể về "Bự"]

[11:20 Khương Hữu Hạ: Vừa chơi mạt chược xong, đó là một họ hàng xa của em.]

Ngay sau đó, Khương Hữu Hạ lại nhắn thêm một tin rồi thu hồi ngay, nhưng Hướng Phi Hành cũng đã đọc được rồi.

Khương Hữu Hạ nói [Lúc trước em tưởng anh không muốn nghe em kể những chuyện này], thu hồi được một lúc, em sửa thành [Ông xã muốn nghe thì tối em kể anh nghe nhé. Ảnh cũng là cốt của anh họ em, hình như đang làm ăn gì đó bên ngoài, hiện giờ em cũng không biết nhiều về ảnh lắm.]

Thật ra tin nhắn mà em thu hồi cũng không có gì sai.

Lúc trước mỗi khi Khương Hữu Hạ kể về thân thích của em hay những chuyện lông gà vỏ tỏi trong làng, Hướng Phi Hành chẳng bao giờ tập trung nghe. Anh thường đáp chiếu lệ, vì anh không thích Khương Hữu Hạ dành sự quan tâm cho người khác mỗi khi hai người ở bên nhau.

Có đận, Khương Hữu Hạ nói chán chê, thấy anh không hứng thú lắm nên giọng mỗi lúc một nhỏ dần, cuối cùng không nói nữa. Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành tự thấy mình sai, bèn trả lời: [Được.]

Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để tối nay tìm hiểu ngọn ngành về những thành phần thân bằng hảo hữu phức tạp nhà Khương Hữu Hạ, không ngờ em lại nhắn: [Tiết lộ trước nè: Lúc nãy anh Bự gửi tin nhắn nói muốn dạy em chơi bài, kết quả bị anh em tóm được.]

"…" Hướng Phi Hành hết lần này đến lần khác nuốt cục tức này xuống, cuối cùng anh nhắn hỏi thẳng: [Em đã biết bao giờ về thành phố chưa?]

[Em đang định nói đây, chắc em phải ở lại tới ngày mười ba tháng Giêng, hôm đó là giỗ cụ. Nên chiều ngày mười bốn là em về đến nhà rồi!]

Khương Hữu Hạ dứt câu thì gửi mấy cái nhãn dán sang hòng che lấp câu nói trên, nhìn là biết em chột dạ nhưng vẫn đưa ra quyết định này. Sau đó em nói: [Chồng ơi, lúc sinh thời cụ thương em lắm lắm.]

"…" Anh từng nghĩ Khương Hữu Hạ sẽ về vào mùng tám, mùng chín, thậm chí là mùng mười, mười một, nhưng không ngờ em tận dụng triệt để cả một mùa Tết như vậy. Nhưng Khương Hữu Hạ đã nói đến vậy rồi, anh không có quyền phản đối.

Anh lại nghĩ tới vẻ mặt hớn hở của Khương Hữu Hạ mỗi khi gọi "anh Đần". Mơ thì chỉ là mơ thôi, Hướng Phi Hành thừa hiểu chuyện đó. Nhưng lát sau, anh vẫn không nhịn nổi, mở laptop lên lần nữa.

Trang mạng đang hiển thị tuyến đường cụ thể đến trấn Hòa Bình mà ban nãy anh đã tra cứu khi Khương Hữu Hạ chưa trả lời tin nhắn.

Khương Hữu Hạ rủ rê nghe đơn giản quá, gì mà đi tàu cao tốc rồi tới xe khách, xong Khương Kim Bảo lái xe lên trấn đón, nhẹ nhàng như thể một chuyến du lịch xa hoa được thiết kế riêng, suốt đường đi suôn sẻ không gặp trở ngại nào.

Nhưng sau khi Hướng Phi Hành tra cứu thực tế mới phát hiện, vì tỉnh Di là tỉnh chuyên làm du lịch nên vé tàu cao tốc từ thành phố Giang đến tỉnh Di trong năm ngày gần nhất đều bốc hơi sạch sành sanh.

Thứ hai, từ trạm tàu cao tốc đến trạm trung chuyển xe khách cũng mất hai mươi phút đi xe, thế mà Khương Hữu Hạ không nhắc một chữ nào. Chẳng biết có phải do em đổi chuyến nhiều quá nên quên mất hay không.

Ngoài ra, ngồi một tuyến xe buýt là chỉ mới tới được nhà trên thị trấn của em thôi, muốn vào trong làng thì phải đi thêm một tuyến nữa.

Hướng Phi Hành cũng tra thử vé xe khách, may mà vẫn còn một ít. Chắc ngoài những người dân về trấn Hòa Bình ăn Tết thì chẳng ai lại muốn đến thị trấn đó.

Anh lại lướt lên trên đọc lại tin nhắn, đọc những con chữ phía trên hàng đống biểu cảm. Ngày mười bốn tháng Giêng, thật ngứa mắt làm sao.

Hướng Phi Hành mở trang web hãng hàng không, bàn tay anh như tự nảy sinh ý thức riêng của nó, bấm đặt mua vé từ thủ đô đến thủ phủ tỉnh Di vào ba giờ rưỡi chiều nay.

Mua vé xong, anh cũng tự biết mình bộp chộp, giấc mơ và "anh Bự" chỉ là cái cớ. Thật ra anh cũng không biết nên nói thế nào nên không định báo cho Khương Hữu Hạ biết, tính bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt em.

Đặt vé rồi thuê xe xong, Hướng Phi Hành xuống nhà ăn trưa, tiện thể thông báo với bố mẹ: "Chiều nay con sẽ về."

Bố mẹ anh giật mình, hai đứa em cũng ngạc nhiên. Cả nhà dừng đũa, ngẩng lên nhìn anh.

"Có việc gấp." Hướng Phi Hành giải thích.

"Công việc à?" Bố hỏi anh, "Việc tồn đọng trước Tết chưa làm xong sao?"

"Bàn dự án mới, con không phải người sắp nghỉ hưu," Hướng Phi Hành điềm tĩnh đáp, "không có nhiều thời gian nghỉ ngơi."

Bố anh không nói gì nữa.

Ăn trưa xong, Hướng Phi Hành lên lầu thu dọn hành lý, hai đứa em mò tới gõ cửa. Anh cho tụi nó vào, Hướng Phi Sở õng ẹo hỏi anh sao đi sớm vậy. Hướng Phi Nghênh thì hỏi thẳng: "Anh hai, anh đi tìm anh Hữu Hạ phải không? Cho em đi chung với, em thích cuộc sống thôn quê…"

Hướng Phi Hành hỏi cô nhóc: "Từ thành phố Giang phải đi một chuyến tàu cao tốc, một chuyến xe buýt, một chuyến xe khách, thêm hai chuyến xe buýt nữa rồi đi bộ thêm mười phút, em chịu nổi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!