Sát giờ cuộc họp bắt đầu, Hướng Phi Hành bỗng nghĩ ra một cách không hay ho cho lắm. Tuy cách này hơi "dơ" nhưng được cái có thể hóa nguy thành an.
Sau khi mời Khương Hữu Hạ ra khỏi phòng họp, bố mẹ Hướng Phi Hành đều khá bất mãn nhưng anh vờ như không thấy.
Anh không chuẩn bị bài phát biểu, chỉ nói bừa vài câu rồi kết thúc.
"Mỗi thế thôi sao?" Bố anh hỏi, "Hữu Hạ còn nói nhiều hơn con."
Nửa đoạn phát biểu sau của Khương Hữu Hạ nghe là biết do AI viết, nhưng Hướng Phi Hành lười tốn nước bọt với họ: "Trong nhà có một người chịu nể mặt bố mẹ là đủ rồi."
Bố mẹ anh trầm ngâm vài giây, sau đó mẹ anh lên tiếng: "Tại sao ban nãy Hữu Hạ nói về kế hoạch năm sau lại chỉ toàn ở thành phố Giang vậy? Nó không theo con về đây à? Hai đứa định sống riêng sao?"
"Nếu là vấn đề này thì bố đã xem qua một vài nghiên cứu và thống kê rồi, xác suất chia tay khi yêu xa rất cao." Bố anh nêu ý kiến.
Do hiện đang sống chung một mái nhà với bố mẹ nên anh không tiện offline ngay, anh chỉnh cuộc họp sang chế độ tắt âm rồi soạn một tin nhắn thăm dò cho Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ trả lời rất nhanh, không có vẻ gì là giận dỗi, nói mình chuẩn bị sang nhà anh họ phụ làm cơm tất niên.
Thấy cậu tạm thời có vẻ không nghi ngờ, Hướng Phi Hành yên tâm hơn chút.
Dù có tạm gác lại những xích mích nảy sinh khi ở chung với bố mẹ, đối với Hướng Phi Hành, việc về thủ đô ăn Tết cũng là một trong số ít chuyện khiến anh đau đầu, vì nó gợi lại một số ký ức mà anh không muốn hồi tưởng.
Những ký ức đó anh chưa từng kể cho Khương Hữu Hạ nghe, vì nó quá cụ thể, đến mức anh chẳng biết phải kể từ đâu.
Trái ngược với Khương Hữu Hạ, trí nhớ của Hướng Phi Hành tốt đến độ anh chẳng thể nào quên được mỗi một dịp Tết trong quá khứ.
Sớm nhất là một năm trước khi hai đứa em chào đời, bố mẹ dẫn anh về quê bố đón Tết, đó là một thành phố thủ phủ nằm gần phía Bắc hơn cả thủ đô.
Vì không muốn suốt ngày biểu diễn đánh đàn piano cho các cô dì chú bác xem mà Hướng Phi Hành bị mắng. Đêm giao thừa, bố mẹ ép anh phải ngồi xuống ghế đánh đàn, nhưng anh nhất quyết không đặt tay lên phím đàn, làm bố mẹ anh bẽ mặt.
Bố anh nổi trận lôi đình, phạt anh đứng ngoài cửa, thế là anh cũng ra đứng.
Hôm đó tuyết rơi nặng hạt, ngoài cửa nhà ông nội có một hành lang bằng kính kín mít, tuyết không rơi vào được, nhưng cũng không nhận được hơi ấm. Thế là anh đứng lì ở đó.
Cô dì chú bác cười hề hề đi ra gọi anh vào nhà nhưng anh khăng khăng không vào. Mãi cho đến khi ông bà nội thấy khó chịu mới lôi anh vào nhà.
Sau khi vào nhà, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Họ cười xòa, nói không biết tính của Phi Hành giống ai nữa.
"Chẳng biết giống ai nữa," bố anh nói, "bố mẹ nó đây ai cũng khôn khéo."
Bố anh có địa vị rất cao trong nhà, không ai dám trái ý, chỉ có bà nội lên tiếng: "Nó vẫn còn là trẻ con, có gì thì dạy dỗ nhẹ nhàng là được rồi."
Bố anh hẵng còn nóng máu, cười khinh: "Con thấy chưa chắc đâu."
Trước khi Hướng Phi Hành hoàn toàn tự lập, bố mẹ anh luôn thích bật đi bật lại đoạn phim này.
Về sau, vào những bữa cơm với bạn hữu hay trong những đêm giao thừa khác, bọn họ luôn nhai lại chuyện này, tiện thể nói với những người có mặt anh từng là con một nên cứng đầu, nóng nảy, không nghe lời như hai đứa em, khuyên mọi người nên sinh thêm vài đứa nữa.
Những thân bằng hảo hữu chịu qua lại với bố mẹ ít nhiều gì cũng ỷ lại vào họ về phương diện sinh hoạt hoặc kinh tế, nên buộc phải nịnh nọt. Họ nghe hết lần này tới lần khác và lần nào cũng xuôi theo ý bố mẹ anh, nói "Phi Hành lì thật".
Những đứa trẻ vẫn còn ỷ lại vào bố mẹ thì không có tư cách lì lợm. Cứng đầu và tự tôn cao rồi cũng trở thành tư liệu chuyện cười và chủ đề nói chuyện của người lớn vào những lúc trà dư tửu hậu mà thôi.
Hướng Phi Hành có tư duy tốt và học hỏi nhanh, anh hiểu được chân lý này nên học cách phớt lờ lời mỉa mai và công kích của bố mẹ.
Hai đứa em sinh đôi từ sau khi có suy nghĩ riêng thì cũng thường nhân lúc bố mẹ lơ là mà chạy đến bên anh, nói xấu bố mẹ để an ủi anh.
Cấp ba rồi đến đại học, Hướng Phi Hành độc lập sớm hơn các bạn cùng lứa, chẳng bao lâu sau đã không cần bố mẹ hỗ trợ kinh tế nữa, giành được thứ quyền năng mang tên "không cần vâng lời".
Từ sau khi không còn quản thúc nổi anh, thái độ của bố mẹ cũng dần dần thay đổi, từ khinh thường, kiểm soát chuyển sang tỉnh bơ, cứ như nỗi nhục trước kia chưa từng tồn tại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!