Chương 7: R07

Trực giác cũng mách Khương Hữu Hạ biết, hôm nay Hướng Phi Hành rất lạ.

Đầu tiên là trước khi cuộc họp chính thức bắt đầu, mọi người vừa vào phòng họp thì Hướng Phi Hành đã tuyên bố: Khương Hữu Hạ phát biểu xong sẽ rời đi ngay, còn yêu cầu cho Khương Hữu Hạ làm người phát biểu đầu tiên.

"Em ấy về quê rất bận." Hướng Phi Hành nói, "Để tham dự cuộc họp này mà em ấy đã phải hy sinh thời gian quý báu ở bên người thân. Đừng dùng sở thích của bố mẹ để trói buộc em ấy."

Thấy Hướng Phi Hành bảo vệ mình như vậy, Khương Hữu Hạ rất cảm động. Nhưng cậu thấy chuyện không được đến nhà anh họ đánh bài không nghiêm trọng như Hướng Phi Hành nói.

Dĩ nhiên cậu cũng không thể làm chồng mình muối mặt, nên chỉ gượng cười chứ không phản bác gì.

Chủ đề của cuộc họp lần này là "Tổng kết năm cũ, hướng tới tương lai". Để tránh gây ra tiếng vọng và ảnh hưởng tới hiệu quả cuộc họp, tuy tất cả đều ở chung một nhà nhưng mỗi người phải ở trong phòng riêng của mình.

Trong cửa sổ video, ngoài Khương Hữu Hạ mặc áo phao kéo lên tới cổ và Hướng Phi Hành mặc áo len thông thường thì bốn người còn lại ai cũng mặc rất nghiêm túc.

Có thể vì tính cách của Hướng Phi Hành còn cương nghị hơn bố mẹ, anh mà nói nghỉ họp là sẽ nghỉ thật cho nên bọn họ không dám yêu cầu trang phục với anh nữa. Anh đề nghị cho Khương Hữu Hạ phát biểu trước, bọn họ cũng đồng ý.

Trước tiên, mẹ Hướng Phi Hành đưa ra chương trình nghị sự, sau đó Khương Hữu Hạ bắt đầu đọc bài của mình.

Khương Hữu Hạ viết một bài phát biểu không dài lắm, chủ yếu là nhìn lại một năm qua của mình.

Bắt đầu từ lúc hết Tết vào tháng Hai năm ngoái, tin vui đầu tiên là cậu được tăng lương, hiện giờ trên danh nghĩa cậu đã là phó quản lý của Tiệm Len Cát đường Thanh Hoa rồi. Chủ tiệm rất sẵn lòng bồi dưỡng nên đã đăng ký cho cậu hai lớp bồi dưỡng thiết kế vào tháng Tư và tháng Sáu, mỗi tháng học hai tuần, cậu đã học hỏi được rất nhiều.

"Nửa cuối năm không học nữa sao?" Bố Hướng Phi Hành chen lời.

Khương Hữu Hạ giải thích: "Vì sáu tháng cuối có nghỉ hè và rất nhiều ngày lễ khác như là Thất tịch, Trung thu, Quốc khánh, Halloween, Giáng sinh, đó là khoảng thời gian mà tiệm bận rộn nhất nên chúng cháu không thể đi học được."

Bố Hướng Phi Hành im bặt, mẹ anh lên tiếng: "Lần sau phải đảm bảo mình có nghiên cứu và hiểu biết nhất định về ngành nghề trước khi đặt câu hỏi."

Khương Hữu Hạ tiếp tục tường thuật về công việc nửa cuối năm của mình, còn về triển vọng cho sang năm thì cậu thật sự không biết. Vì thật ra cậu có lên kế hoạch thì cũng không được ích gì, chủ yếu phải xem chủ tiệm sắp xếp thế nào. Nhờ phần mềm hỗ trợ AI hữu ích chồng cậu đã tải hộ mà cậu đã hoàn thành được bài phát biểu này.

Bài phát biểu AI viết rằng, cậu chuẩn bị mở thêm nhiều lớp dạy thủ công nữa, tham gia nhiều khóa bồi dưỡng hơn và để lại dấu ấn của mình trong ngành công nghiệp đan len thủ công của thành phố Giang.

Liền tù tì ba phút đồng hồ, Khương Hữu Hạ đọc đến độ thất thần, suýt nữa đọc cả câu kết bài của AI.

Phát biểu xong, Khương Hữu Hạ cảm ơn cả nhà, có bốn người vỗ tay cho cậu, bố của Hướng Phi Hành thấy mọi người ai cũng vỗ nên cũng giơ tay vỗ tượng trưng hai cái.

Mẹ Hướng Phi Hành viết vài chữ trên giấy rồi bảo: "Hữu Hạ phải rời cuộc họp sớm nên mẹ muốn phát biểu một vài ý kiến ở đây."

Bà ghi nhận thành tích năm vừa rồi của Khương Hữu Hạ, khen ngợi rằng một sinh viên tốt nghiệp trường sư phạm hạng ba mà chỉ trong vòng hai năm đã trở thành phó quản lý kiêm nhà thiết kế của một chuỗi cửa hàng, quả là tiến bộ đáng khen: "Nhưng về triển vọng trong tương lai thì bác có vài vấn đề. Về chuyện cháu nói ở thành phố Giang…"

"Thời gian không còn nhiều nữa," Hướng Phi Hành ngắt ngang, "đến lượt con phát biểu rồi. Hữu Hạ, em đến nhà anh họ đi, mọi người đang đợi em mà phải không? Giao thừa vui vẻ."

Khương Hữu Hạ chưa kịp trả lời thì quản trị viên Hướng Phi Hành đã mời cậu rời khỏi phòng.

Đây là điểm đáng nghi đầu tiên.

Ngay sau đó là điểm đáng ngờ thứ hai, cậu lại nhận được tin nhắn Hướng Phi Hành gửi tới: [Thấy ông xã tốt với em không?]

Quả thật Khương Hữu Hạ không thông minh bằng Hướng Phi Hành nhưng cậu vẫn đủ đầu óc để nhận ra Hướng Phi Hành đang chột dạ.

Cậu trả lời: [Cảm ơn ông xã, nhưng sòng bên đó không thiếu tay nữa. Bố em đi đánh thay em rồi.]

[Vậy sòng mạt chược nhà dì còn chỗ không?] Hướng Phi Hành hỏi.

[Nhà dì đến nhà hàng trên thị trấn ăn tất niên rồi.] Khương Hữu Hạ nói với anh rồi quyết định: [Thôi em sang nhà anh họ xem thử có cần phụ làm cơm tất niên không.]

Tết năm nào cả đại gia đình nhà cậu cũng ăn tất niên cùng nhau, tổ chức luân phiên từng nhà, năm nay tới lượt nhà anh họ.

Khương Hữu Hạ quyết định gác sự đáng ngờ của Hướng Phi Hành sang một bên, vì cậu nhớ nem rán thím cậu làm lúc còn nóng ngon cực, tới muộn là nem nguội mất, chẳng những hai đầu không còn giòn mà khúc giữa cũng bị ỉu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!