Trước khi đến nhà, Hướng Phi Hành lại gọi thêm mấy cuộc điện thoại nữa để thu xếp một chuyện. Bây giờ khắp cả nước đều đang đón Tết, chi tiền cũng chưa chắc đã có người chịu làm.
Tài xế đã đậu xe trước cửa nhà mà anh vẫn còn ngồi thêm một lúc, phải chắc chắn việc đã đâu vào đấy mới chịu xuống xe.
Nhà anh nằm trong khu biệt thự cũ ở thủ đô, khá gần trường đại học mà mẹ anh đang giảng dạy.
Năm Hướng Phi Hành lên lớp Hai, cũng là khi hai đứa em vừa mới sinh không lâu thì cả nhà đã dọn đến đây ở và chưa từng chuyển đi đâu khác.
Bố mẹ anh chẳng ham thích những căn hộ cao cấp đang phổ biến hiện nay, thường phê bình giới bất động sản bây giờ không còn thẩm mỹ và lương tâm nữa rồi.
Nhà anh hiện đang thuê một bảo mẫu toàn thời gian và một người dọn dẹp theo giờ.
Thím Lưu, bảo mẫu ngày xưa của nhà anh, đã về quê từ vài năm trước, bố mẹ anh cũng đã đổi không biết bao nhiêu bảo mẫu rồi.
Nửa năm nay Hướng Phi Hành không về nhà, ấn chuông cửa xong, người ra mở cửa lại là một gương mặt mới.
"Chào cậu." Chắc bảo mẫu mới đã từng nhìn thấy ảnh chụp của anh nên đã gọi anh là cậu Hướng, rồi tự giới thiệu bản thân họ Quách.
Thím nói ông chủ đã đi chơi bóng, bà chủ thì đang ở trường ghi hình buổi nói chuyện chuyên đề trực tuyến, cô cậu út cũng không có nhà. Thím giới thiệu sơ về thực đơn bữa tối cho Hướng Phi Hành, hỏi anh có muốn thay đổi gì không.
Gương mặt của thím Quách trông hơi tội, pha thêm chút lòng trắc ẩn. Đoán chừng thím cho rằng, đáng thương thay, con trai lớn về nhà vào 29 Tết mà chẳng một ai chào đón. Nhưng Hướng Phi Hành lại càng nhẹ nhõm, anh bảo không cần thay đổi gì trong thực đơn.
Bớt gặp bố mẹ một giờ, anh có thể sống lâu thêm nửa năm.
Anh xách hành lý về phòng, việc đầu tiên là lấy quà cho hai đứa em ra. Khương Hữu Hạ chuẩn bị một phần, anh chuẩn bị một phần. Đây là hình thức lễ lạt truyền thống mà Khương Hữu Hạ tự đặt ra.
Tết năm ngoái, Khương Hữu Hạ cũng định chuẩn bị quà cho bố mẹ anh nhưng bị anh cản. Khương Hữu Hạ còn lo lắng hỏi "Hình tượng của em trong mắt hai bác vốn đã chẳng ra làm sao, giờ đến tết nhất cũng chẳng có quà cáp gì, liệu có vô phép quá không anh".
"Dù em có tặng quà thì họ cũng không thay đổi ấn tượng về em đâu", anh nói. Bởi lẽ, mức độ cổ hủ và bảo thủ trong tư duy đã định sẵn cả đời kìm hãm mọi hy vọng thay đổi trong họ.
Khương Hữu Hạ được anh thuyết phục, thành thử năm nay cũng không nhắc đến chuyện này nữa.
Dưới đáy vali, Hướng Phi Hành còn nhét chiếc lục lạc mà mình mới lấy sáng nay trước khi đi.
Anh không nói chuyện này cho Khương Hữu Hạ biết, vì anh chưa biết dùng câu từ gì để giải thích.
Hiếm khi nào anh lại làm một chuyện không rõ nghĩa như vậy, nhưng anh không tài nào tìm được lý do mình muốn đem theo nó.
Anh cầm chiếc hộp lên rồi lắc thử mấy cái. Nghe tiếng lục cục, anh thầm nghĩ, có lẽ là vì giấc mơ chân thật đến quái lạ đêm qua.
Nhưng nó có liên quan gì đến chiếc lục lạc bán ế này cơ chứ? Thật không sao hiểu được.
Cất chiếc hộp vào lại vali, anh lấy laptop ra đọc vài bản báo cáo ngành có liên quan đến dự án đang triển khai mà dạo này chưa có thời gian đọc. Bỗng, cơn buồn ngủ bất đồ ập tới, cứ như có một luồng sức mạnh thô bạo nào đó lôi ý thức của anh vào cõi thụy miên.
Cảnh vật trong giấc mơ lại tiếp tục là lớp học đó. Ánh nắng lúc này đã bớt oi ả, bốn bề chuyển sang màu cam, hình như trời đã chập choạng tối.
Hướng Phi Hành nghe được tiếng vù vù, ngẩng lên thì thấy là quạt trần đang quay.
Cánh quạt đã cũ và tróc sơn, chỉ còn lại màu xanh xám. Chúng quay chậm rề rề, anh chẳng hứng được tí gió nào nên vẫn nóng bức toàn thân.
Nhưng đây đâu giống cơ thể của anh, linh hồn này cũng đâu thuộc về anh. Mọi nỗ lực dùng ý thức để điều khiển cơ thể đều hoàn toàn vô vọng. Dường như giữa anh và thân xác này chỉ còn lại sự tương thông về cảm quan.
Khi chủ nhân của nó đưa mắt ra phía trước, Hướng Phi Hành mới nhìn thấy người ngồi trước mặt mình.
Người kia ngủ gục ra bàn, trên người mặc một cái áo thun trắng đã ố vàng, lưng gầy guộc, tóc cắt ngắn, phần da cổ trắng đến mức gần như trong suốt.
Người kia ngủ đến là say sưa, phần lưng phập phồng lên xuống rất khẽ khàng.
Lúc này, anh nghe thấy tiếng động ngoài cửa lớp, một người đàn ông trung niên trông giống thầy giáo bước vào. Thầy đứng bên bục giảng, nhìn xuống dàn học sinh bên dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!