Chương 4: R04, E02

Hướng Phi Hành vừa lên xe thì Khương Hữu Hạ đã gửi tin nhắn nhận lỗi tới: [Ông xã ơi em xin lỗi mò, lúc nãy nhiều họ hàng quá, em không dám nói chuyện sến sẩm. Hôm qua anh em còn la em, ảnh bảo không muốn nghe em gọi ông xã nữa.]

Hướng Phi Hành không trả lời ngay, Khương Hữu Hạ nhắn tiếp: [Ông xã hạ cánh chưa? Đang làm gì đó? Đừng nói là giận em nghen.]

Lát sau Khương Hữu Hạ gọi tới, cuộc đầu tiên anh không bắt, phải tới cuộc thứ hai anh mới chịu nghe.

Tài xế đón anh là do tổng công ty cử tới nên anh không thân quen lắm. Cũng như Khương Hữu Hạ khi nãy, anh không tiện nói chuyện nên khách sáo hỏi: "Còn chuyện gì nữa không? Anh đang ở trên xe."

"Em chuồn ra ngoài rồi." Khương Hữu Hạ tủi thân kể, "Em nhường vị trí đắc địa lại cho thằng em họ, em xí chỗ đó từ hồi mới ăn trưa xong, nãy giờ thắng được 20 tệ rồi. Tuy là bên ngoài gió lớn rét buốt nhưng mà ông xã quan trọng hơn."

Hình như em đang ở ngoài trời thật, Hướng Phi Hành nghe thấy tiếng gió, tiếng con nít nô đùa, còn có tiếng pháo nổ "lốp bốp".

Anh đang định nói nếu lạnh thì tìm chỗ nào khuất gió mà ngồi, nhưng không hiểu sao mở miệng ra rồi lại không phát ra tiếng được. Bỗng nhiên anh nghe thấy Khương Hữu Hạ cất giọng: "Mấy đứa đừng có đốt pháo ở đây, cháy áo phao của anh bây giờ, ra đồng mà đốt, ở đó không có ai hết."

"…"

"Em biết lỗi rồi mà." Đuổi được bọn trẻ con đi, Khương Hữu Hạ mới chuyển sự chú ý sang Hướng Phi Hành. Khoang xe Hướng Phi Hành đang ngồi rất yên tĩnh, giọng em lại rất nũng nịu, nếu không phải tiếng gió quá lớn thì anh còn tưởng em đang thủ thỉ sát bên tai: "Ông xã đừng giận em mà."

Hướng Phi Hành cảm thấy tính cách của mình nhìn chung khá điềm tĩnh, nhưng không biết vì cớ gì mà lại thốt lên một câu thế này: "Vẫn còn là ông xã à? Anh tưởng chỉ là bạn thân chúc tết thôi chứ."

"Hả? Ông xã nghe hiểu sao?" Khương Hữu Hạ hơi giật mình, cậu khá ngạc nhiên, "Anh có thiên phú ngôn ngữ quá đi. Người bình thường nghe không hiểu tiếng địa phương của tụi em đâu."

Em lại bắt đầu chuyển sang để ý những điểm mà người thường không bao giờ kê mắt nhìn đến. Cục tức trong lồng ngực Hướng Phi Hành xả ra không được mà nén xuống cũng không xong, cuối cùng anh quyết định không nói nữa.

Khương Hữu Hạ ở đầu dây bên kia gọi anh vài tiếng không được anh đáp thì cũng im. Lát sau, em nói tiếp: "Người trong làng bọn em chưa chấp nhận nổi tư tưởng hiện đại cỡ đó. Ông xã ơi, anh đừng giận nữa nha. Em nghĩ ra cách rồi, anh có ngại nếu để em gọi anh là bà xã không?"

Hướng Phi Hành tức muốn trào máu họng nhưng vẫn phì cười. Khương Hữu Hạ thấy anh cười thì cũng cười theo, rồi bảo: "Anh đừng giận em nữa nha."

Nhìn hàng cây trọc lốc bên vệ đường và con đường quen thuộc ở thủ đô, Hướng Phi Hành không muốn so đo với Khương Hữu Hạ nữa, đoạn nói: "Anh đang trên đường về nhà."

"Dạ." Khương Hữu Hạ hỏi anh, "Tết năm nay nhà anh có họp gia đình nữa không? Em tham gia được nè."

"… Không họp." Dù có họp thì Hướng Phi Hành cũng không muốn Khương Hữu Hạ tham gia rồi trở thành đối tượng cho bố mẹ anh bới lông tìm vết.

"Vậy nếu có họp thì anh gọi em nhé!" Nhưng Khương Hữu Hạ vẫn rất tích cực, chắc là muốn biểu hiện tốt hơn để xóa đi lỗi lầm em vừa phạm phải.

Hướng Phi Hành vẫn muốn trò chuyện với em thêm nữa, hỏi em bao giờ về thành phố, nhưng phía Khương Hữu Hạ đã có người gọi em rồi.

Đó là giọng của một nam sinh: "Khương Hữu Hạ, em đứng từ xa đã thấy anh rồi! Rét thế này mà ra đây đứng làm gì?"

"Anh đang nghe điện thoại." Khương Hữu Hạ trả lời đối phương.

"Sao không vào nhà nghe?"

Khương Hữu Hạ ậm ừ qua loa, nhất thời chưa nghĩ ra được cớ gì hay. Hướng Phi Hành cũng không muốn cậu cảm lạnh nên chủ động nói: "Em vào nhà đi."

Khương Hữu Hạ cúp điện thoại. Không ngờ Hướng Phi Hành nghe hiểu được tiếng địa phương, cậu thấy anh thông minh một cách đáng sợ, tốt nhất sau này không nên nói mấy câu như vậy trước mặt anh nữa.

Khương Hữu Hạ đi vào nhà, gió bên ngoài thổi ung cả đầu. Nam sinh trung học lúc nãy cậu gặp là Tiền Quán, cậu nhóc cũng vào theo.

Tiền Quán là họ hàng đằng nhà dượng của Khương Hữu Hạ, đem con gà thả vừa mới giết sang cho nhà cậu, hai người cùng nhau đi vào phòng chơi mạt chược.

Tiền Quán chào hỏi dì rồi xuống bếp cất gà xong mới quay lại.

Nhóc vừa nhìn mọi người chơi vừa sang nói chuyện với Khương Hữu Hạ đã mất lượt chơi.

"Hữu Hạ, nãy anh nói chuyện với bồ anh hả?" Tiền Quán tò mò hỏi.

"Ây da." Khương Hữu Hạ giả bộ xem bài của thằng em họ rồi làm quân sư, "Sao em không ra quân này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!