Mười ba tháng Giêng là ngày giỗ của cụ Khương Hữu Hạ, cậu và cả nhà cùng về làng
Thời tiết dịp Tết này không quá tệ, hôm nay từ sáng sớm đã nắng chói chang, dưới làng cũng không còn rét nữa, không khí thoang thoảng mùi cỏ khô được sưởi nắng ấm.
Chừng mười giờ sáng, bọn họ đi vào nhà bác của Khương Hữu Hạ, đồ lễ đã được bày quá nửa trên chiếc bàn thờ vuông vức. Gà vịt thịt cá được xếp chính giữa, đũa được đặt trên chén rượu, xếp thành hàng ở hai bên. Phía hướng ra cửa thì đặt nến và lư hương.
Nhà Khương Hữu Hạ vừa tới thì bác thắp nến và nhang lên, cả dòng họ xếp hàng lần lượt lên khấn, chẳng mấy chốc đã tới lượt Khương Hữu Hạ.
Cậu không biết người khác thế nào, chứ cậu thì luôn xem mọi dịp cúng bái là thời điểm giao lưu với người đã khuất và cũng là dịp để ước nguyện. Cậu cúi người xuống, khấn thầm trong lòng: "Thưa cụ, cháu rất nhớ cụ, cụ ở trên trời sống có tốt không, nếu rảnh thì phù hộ cho chúng cháu mọi việc thuận lợi nhé." Xong lại nghĩ "Nếu được thì xin cụ phù hộ luôn cho chồng cháu là Hướng Phi Hành."
Cậu nghĩ cụ bây giờ ở trên trời đã chứng kiến hết thảy sự đời rồi, tâm thế và hiểu biết của cụ chắc chắn vượt xa quan điểm xưa cũ chốn thôn quê.
Khấn xong, cậu ngẩng lên thì thấy bố mình đứng một bên bận bịu nọ kia. Thấy hơi chột dạ, cậu bèn đi tới phụ gỡ mấy bó tiền vàng mã.
Đốt vàng mã xong, cả nhà lại vái lạy thêm lần nữa. Ăn xong bữa trưa ở nhà bác thì nhà Khương Hữu Hạ cũng về thị trấn.
Trên xe, mẹ Khương Hữu Hạ hỏi: "Út Cưng, hôm nay con phải đi thật à?"
"Đúng đấy." Bố cậu bồi thêm, "Gì mà vội vậy, bảo mai mới đi kia mà?"
"Nó ở đây mười mấy ngày rồi," Khương Kim Bảo đang lái xe, nghe vậy cũng phải lên tiếng chỉ trích, "bố mẹ không phiền thì con cũng phiền, ngày nào ăn khuya cũng thêm một miệng ăn, con ăn chẳng no."
Khương Hữu Hạ biết anh hai đang cứu nguy cho mình, bèn cười khì giải thích: "Con phải về dọn dẹp nhà cửa nữa, tới lúc đi làm thì không có thời gian."
"Cũng phải." Bố cậu nói, "Nhà cửa không yên thì làm sao bình định thiên hạ."
Về đến nhà, Khương Hữu Hạ tiếp tục thu xếp hành lý mà tối qua mới dọn được một nửa.
Mẹ cậu chuẩn bị cho cậu mấy món kho cậu thích ăn nhất, còn tìm đến nhà họ hàng mở xưởng thực phẩm để hút chân không, lấp hết nửa cái vali. Đồ đạc của cậu không nhiều, thu xếp không mất nhiều thời gian.
Xe khách xuất phát vào lúc bốn giờ chiều, tàu cao tốc thì là tám giờ tối, cậu đã thông báo giờ giấc với chồng cậu rồi.
Hướng Phi Hành nói: [Xem ra lần này em nhớ ông xã thật rồi.]
Khương Hữu Hạ vẫn mặt dày nói: [Có lần nào là giả đâu, toàn là thật.]
Hướng Phi Hành còn gửi ảnh chụp màn hình cho cậu coi, trên lịch hiển thị một đống dấu khoanh tròn, anh bảo khoanh đỏ là những ngày "chắc là giả", màu xanh lam là "nghi ngờ là giả".
Khương Hữu Hạ thấy Hướng Phi Hành đa nghi quá rồi, làm gì mà lố đến vậy.
Khương Hữu Hạ đóng vali lại thì cũng đã ba giờ chiều. Anh hai sẽ đưa cậu lên bến xe khách.
Anh vào phòng cậu rồi khép cửa lại, rù rì như ăn trộm: "Hướng Phi Hành đang ở đâu, tối nay có đến ga tàu đón em không?"
"Ở thành phố Giang chứ đâu." Khương Hữu Hạ thành thật trả lời, "Ảnh sẽ đón em mà."
"Vậy còn chuyện đi thủ đô, hai đứa bàn bạc tới đâu rồi?"
Khương Hữu Hạ nhìn anh mình, ngẫm nghĩ hồi mới đáp: "Anh đừng lo, ảnh tốt với em lắm. Em không có gạt anh đâu."
"Suốt ngày tốt tốt tốt, tai anh mày mọc kén rồi mà chả thấy nó tốt chỗ nào." Khương Kim Bảo ngoài miệng nói như vậy thôi chứ biểu cảm bực mình cũng bơn bớt rồi, "Hai đứa có tiến triển gì thì báo anh ngay, đừng có im im rồi bỏ nhà theo nó tới thủ đô đấy."
"Em biết rồi mà." Khương Hữu Hạ nói.
Cậu có một túi hành lý, một balo và một vali. Anh cậu xách hộ vali, còn cậu đeo balo và xách túi.
Bố mẹ, chị dâu và cháu gái tiễn cậu xuống lầu.
Khương Hữu Hạ ngồi vào xe, ấn nút hạ cửa kính để vẫy tay với mọi người, lại sắp phải rời khỏi mọi thứ đã quen thuộc hơn hai mươi năm nay. Thật ra mấy năm nay mỗi khi trở về, cậu đều lưu luyến quê nhà hơn, nhưng ý chí thì mỗi năm một kiên định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!