Hai năm đầu Khương Hữu Hạ mới đi làm, ảnh và video ngày càng thưa dần. Có khi bẵng đi một, hai tháng, trong album cũng chỉ thêm được vài tấm.
Chẳng hạn như tấm ảnh chụp giáo án vào lúc hai giờ sáng, ảnh chụp màn hình sách khoa học tham khảo để phòng quên bài, nhật ký mua combo len ngày sale 11/11, đống len chất trên giường, và cả xấp áo len màu sắc đan cho cháu gái.
Hay là khay cơm đặt trên bàn ăn căn tin mà đối diện không ai ăn cùng, bầu trời đông trong veo của thị trấn Hòa Bình, và ao nước chạng vạng tối.
Cuộc sống của Khương Hữu Hạ ở trấn Hòa Bình trôi qua trong bận rộn và bình lặng, lẫn thêm phần nào nhẫn nại và sầu bi.
Hướng Phi Hành xem kĩ từng bức ảnh, rồi đối chiếu với những lời Khương Hữu Hạ từng nói trước kia, ghép ra được một bức chân dung toàn diện về em người yêu chỉ thích kể chuyện vui còn chuyện buồn thì để đó.
Nhớ hồi hai người mới ở chung, Khương Hữu Hạ gọi video với bố mẹ xong, chỉ có duy nhất một lần giải thích cho Hướng Phi Hành nghe về cuộc sống của mình ở trấn Hòa Bình.
Khương Hữu Hạ đột nhiên giải thích cũng là vì sự bất mãn lúc đó của Hướng Phi Hành.
Gia đình Khương Hữu Hạ khác với gia đình Hướng Phi Hành, nơi mà những cuộc họp yêu cầu phải có bạn đời đồng tính cùng tham dự và báo cáo tổng kết sự nghiệp. Trước khi nghe điện thoại của bố mẹ, cậu đã đưa ra mong muốn Hướng Phi Hành cố gắng hết sức không lên tiếng trong lúc mình nói chuyện điện thoại với bố mẹ.
Tuy cách nói của Khương Hữu Hạ rất uyển chuyển, và Hướng Phi Hành cũng hoàn toàn có thể vào phòng làm việc, nhưng đang từ một người bạn trai có thể giới thiệu đồng nghiệp đùng một cái trở thành người yêu bí mật, phải né né núp núp ngay trong chính căn nhà của mình, Hướng Phi Hành không tức sao được.
Vì vậy anh không vào phòng mà ngồi ngay trên sofa, trói chặt tia nhìn của mình vào Khương Hữu Hạ đang đứng tựa lưng vào bức tường trắng, nói chuyện với bố mẹ nửa tiếng đồng hồ bằng chất giọng địa phương mà Hướng Phi Hành không hiểu gì hết.
Sau đó Khương Hữu Hạ giải thích, em cảm thấy cách bài trí của căn nhà này quá xa hoa, sợ bố mẹ để ý sẽ sinh nghi, tưởng em kiếm bộn tiền do làm việc phạm pháp ở thành phố Giang.
Cuối cùng, đợi Khương Hữu Hạ kết thúc cuộc gọi, Hướng Phi Hành bắt đầu đáp lại em bằng thái độ hờ hững, lạnh nhạt, những mong cái tính ẩm ương của mình được em chú ý.
Cũng may Khương Hữu Hạ yêu anh, quan tâm đến anh, nên nhận ra rất nhanh. Em chạy ù tới bên cạnh, hỏi han dỗ dành.
Khi đó là đầu tháng Sáu, Khương Hữu Hạ mặc chiếc áo thun tay dài khá mỏng, biểu cảm của em chan chứa sự vỗ về mà Hướng Phi Hành chưa từng kiếm được ở đâu khác.
Ánh hoàng hôn màu cam ấm từ ban công rọi vào căn phòng chỉ mở đèn mâm hình tròn, tô màu đầu mũi và hàng mi của Khương Hữu Hạ. Đây là khung cảnh gia đình chỉ thuộc về Hướng Phi Hành mà anh muốn lưu giữ cả đời này.
Hôm đó Khương Hữu Hạ nói với anh: "Phong tục ở thị trấn bọn em không giống trên thành phố."
"Trước kia, hiệu trưởng trường mà em thỉnh giảng đã từng mắng người khác là kẻ ái nam ái nữ. Nếu bố mẹ em biết chuyện của hai đứa mình thì phiền phức lắm, họ sẽ rất lo lắng." Khương Hữu Hạ nói rất nghiêm túc, "Ông xã đừng có hiểu lầm nha, không phải em thấy việc quen anh là đáng xấu hổ đâu."
Vậy chẳng lẽ phải giấu bố mẹ cả đời ư?
Hướng Phi Hành rất muốn hỏi nhưng vẫn kiềm được, vì anh của khi đó vẫn chưa chắc chắn mình có thể ở bên Khương Hữu Hạ cả đời.
Từ ban đầu Khương Hữu Hạ đã rất yêu và ỷ lại vào anh, khiến anh từng nảy sinh một kiểu tâm lý tự đại, cho rằng mối quan hệ giữa hai người ổn định được là nhờ sự thỏa hiệp của Khương Hữu Hạ, cho nên anh là người nắm giữ mọi quyền chủ động.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vào cái tuần hai người chia xa vào mùa Tết năm ngoái, Hướng Phi Hành mới biết anh không thể để Khương Hữu Hạ và mình xa nhau quá lâu. Nhờ sự thú nhận này mà tâm lý tự cao tự đại kia tự động tiêu tan. Anh không thể để Khương Hữu Hạ rời xa mình được.
Bây giờ xem lại những bức ảnh và video trong điện thoại cũ của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành cuối cùng cũng phát hiện, những người "đồng nghiệp" mà hiệu trưởng chì chiết trong lời kể của Khương Hữu Hạ có lẽ chính bản thân em.
Chẳng hạn như có một lần, Hướng Phi Hành thản nhiên chỉ ra rằng, thời gian làm việc của Khương Hữu Hạ trong ngày nghỉ lễ quá dài, lẽ ra nên được cho thêm nửa ngày nghỉ bù nữa. Vì để bảo vệ chế độ nghỉ phép không hợp lý của tiệm, Khương Hữu Hạ kể: "Lúc trước ở trường, có rất nhiều đồng nghiệp của em phải tăng ca tới một giờ sáng mà còn không được nhận lương làm thêm giờ."
Hay như lúc Hướng Phi Hành bất mãn về việc Khương Hữu Hạ thường xuyên bị chủ tiệm bắt đi bồi dưỡng, Khương Hữu Hạ nói: "Lúc trước em dạy thỉnh giảng ở trường, hiệu trưởng còn bắt đồng nghiệp của em dạy môn học mới mà còn không cho họ học bồi dưỡng, làm nhiều đồng nghiệp của em phải thức đêm thức hôm tự học."
Hướng Phi Hành không thích nghe Khương Hữu Hạ hoài niệm về cuộc sống không liên quan gì đến anh và cả những người đồng nghiệp anh không quen biết, cho nên đáp lại không nhiệt tình. Cũng may trí nhớ anh tốt nên vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Khương Hữu Hạ cũng từng bảo: "Bố mẹ em mong em ráng nhịn tới khi được vào biên chế, nhưng em vẫn muốn ra ngoài khám phá."
Đây là lý do thúc đẩy em lên thành phố Giang mà em kể cho Hướng Phi Hành: "Hai mươi lăm tuổi chưa yêu đương bao giờ, cũng không chịu đi xem mắt, ở trong trấn bọn em không chỉ bị liệt vào hàng ngũ "ê sắc ế" mà còn bị người ta nói ra nói vào nữa, tổn hại đến danh tiếng của bố mẹ và anh chị hai."
"Suy đi tính lại, em chọn lên thành phố." Khương Hữu Hạ nói, "Tuy là em sống ở nhà cũng thoải mái lắm."
Giờ nghĩ lại, Khương Hữu Hạ chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Chập tối ngày mười hai tháng Giêng, trước khi từ công ty về nhà, Hướng Phi Hành nhận được video báo cáo nhiệm vụ Khương Hữu Hạ gửi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!