Tết năm nay, Khương Hữu Hạ lại một lần nữa về căn nhà cũ trong làng để ngủ. Điều khiến cậu khó thích nghi nhất ở đây chính là cái lạnh.
Từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu xuống nghèo mới khó.
Khoan chưa nói đến điều kiện nhà ở trên thành phố, chỉ riêng chồng cậu thôi đã đủ đỏng đảnh rồi: trong nhà bốn mùa quanh năm luôn phải giữ nhiệt độ 26 độ, phòng tắm cũng có hệ thống sưởi sàn, nên nhà của hai người luôn dễ chịu hơn rất nhiều nhà khác.
Thói quen dùng điều hòa của Khương Hữu Hạ bắt đầu từ năm lớp 11, khi cả nhà dọn lên thị trấn sinh sống để tạo điều kiện cho anh trai mở tiệm rửa xe.
Sáu năm trước khi anh trai chuẩn bị kết hôn, bố mẹ đã sửa sang lại phòng ngủ chính và khu vực sinh hoạt chung của lầu hai căn nhà cũ, dán giấy dán tường và lát sàn gỗ.
Trong nhà cũng chỉ có hai chỗ này là có điều hòa, nên lần này về, phòng sinh hoạt chung trở thành địa điểm lưu trú yêu thích nhất của Khương Hữu Hạ.
Bố mẹ Khương Hữu Hạ sống rất tiết kiệm, lúc nào cũng làm thông gió cho nhà, không có thói quen dùng điều hòa. Anh trai cậu thì thích ra vẻ, dù đang sụt sùi nước mũi thì vẫn nói mình "nóng bỏ xừ". Cũng may chị dâu và cháu gái đều sợ lạnh y như cậu, nên nếu không phải ra đường thì bọn cậu sẽ úm hết trong phòng sinh hoạt chung. Bọn cậu không những bật điều hòa mà còn bật cả máy sưởi dầu, vừa sưởi ấm vừa xem tivi.
Khương Hữu Hạ đem dụng cụ về quê để hoàn thành nốt những đơn hàng thủ công dang dở của khách hàng trước Tết. Xong xuôi, cậu rảnh rỗi dạy cho chị dâu và cháu gái cách đan dây, chỉ chốc sau đã bước vào khâu thắt nút kiểu Trung Quốc khá phức tạp.
Cháu gái răm rắp nghe lời Khương Hữu Hạ, chẳng còn mè nheo đòi về siêu thị trên trấn chơi thú nhún nữa. Bố mẹ và anh trai cậu thấy thế thì cũng ngại không tiếp tục khuyên cậu bỏ việc cực khổ trên thành phố lớn, về thị trấn Hòa Bình làm việc nữa.
Vào ban ngày, phòng sinh hoạt chung là bến cảng ấm áp của Khương Hữu Hạ. Nhưng đến giờ ngủ thì cậu vẫn phải quay về căn phòng lạnh lẽo của mình.
Đắp chiếc chăn bông nặng trịch, cậu cố chống chịu qua đêm bằng túi nước ấm và thảm sưởi điện.
Ngày 28 tháng Chạp, đau lòng vì thua mất 200 tệ vào mạt chược, Khương Hữu Hạ cuộn mình trong chăn, đợi Hướng Phi Hành gọi điện cho mình sau khi anh về nhà.
Đợi mãi vẫn không thấy tăm hơi gì nên Khương Hữu Hạ gọi cho Hướng Phi Hành, nhưng lại không có ai bắt máy. Cậu đành dúi chặt góc chăn, rúc người lại như tôm chín, chỉ để hở hai má ra ngoài.
Bị màn đêm và không khí lạnh như băng tấn công, mặt Khương Hữu Hạ tê buốt.
Bình thường cậu vào giấc rất nhanh, nhưng hôm nay nghe gió rít thoắt ẩn thoắt hiện ngoài trời, nhắm mắt cả buổi rồi mà vẫn không sao ngủ được.
Có lẽ là vì vừa nãy đánh mạt chược hăng quá, hay là buổi chiều anh trai lại tâm sự với cậu, hoặc cũng có thể là hai hôm nay Hướng Phi Hành thường xuyên không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại. Và thật ra là đã qua không giờ, là lễ Tình nhân rồi. Lễ Tình nhân hẳn phải quan trọng với những người yêu nhau lắm chứ.
Ban đầu Khương Hữu Hạ cũng quên chuyện này rồi, vì trí nhớ cậu không được tốt và cũng không chú trọng đến ngày lễ phương Tây này. Nhưng hồi chiều anh trai nhắc nhở cậu nên cậu mới nhớ.
Lúc đó là vừa ăn trưa xong, anh trai Khương Kim Bảo gọi riêng cậu vào phòng ngủ chính, nói là muốn tâm sự.
Vào phòng, Khương Hữu Hạ lạnh run người, phát hiện chưa bật điều hòa. Cậu vừa cầm điều khiển lên thì anh trai bảo ngay: "Thôi khỏi bật, anh nói vài câu thôi."
Khương Hữu Hạ đành phải tủi hờn buông điều khiển từ xa xuống.
"Ở thành phố riết hư người," Anh chê trách, "thành cậu ấm cô chiêu rồi, đi đâu cũng đòi bật điều hòa."
"Trong tiệm mà không mở điều hòa thì ai thèm tới." Khương Hữu Hạ lập tức biện minh, "Tay em đông cứng lại thì cũng không làm việc được."
Anh trai không nhiều lý lẽ bằng cậu, nói không lại nên chỉ bĩu môi: "Lại còn cãi anh mày."
"Hôm nay mẹ lại bảo anh khuyên em về đây làm việc, anh không đồng ý, may có anh gánh cho đấy nhá." Anh bảo, "Anh biết em không muốn về. Chuyện em thích đàn ông thì người trong làng lẫn trên trấn đều khó lòng chấp nhận. Không phải ai cũng cởi mở như anh chị đâu, nhưng anh thấy tên Hướng Phi Hành đó chẳng phải hạng tốt lành gì. Đừng có yêu nhầm người rồi để bị lừa tình đấy biết chưa?"
Mùa hè năm nay, anh cậu đến thành phố Giang thăm cậu, nên hai anh em đã cùng ăn tối với Hướng Phi Hành. Sau khi thấy Hướng Phi Hành mất cả buổi trời chọn rượu với nhân viên phục vụ rượu, Khương Kim Bảo đã thấy gai mắt Hướng Phi Hành rồi.
Khương Hữu Hạ bị kẹp ở giữa cũng rất khó xử, bình thường đều giả bộ ngây ngô. Nhưng bây giờ thấy anh mình nói Hướng Phi Hành như vậy, cậu vẫn phải nói đỡ cho anh: "Anh hai, anh đừng như vậy mà. Chồng em tốt lắm, ảnh chưa gạt em bao giờ…"
"Khương Hữu Hạ, đàn ông đàn ang đừng có mở miệng ra là ông xã nữa, nghe gớm quá." Anh trai ngắt lời, chịu không nổi nữa phải liên tục xua tay như đang đuổi tà ma ra khỏi phòng, "Vả lại, nó tốt với em chỗ nào? Nó tốt với em thì sao Tết không cùng em về thăm bố mẹ? Chẳng phải ngày nào em cũng tham gia cuộc họp gia đình của nhà nó, bị bố mẹ nó soi hết chỗ này đến chỗ nọ à?"
Khương Kim Bảo càng nói càng tức, đầu mày nhăn dúm dó lại: "Sao không nói nữa đi, cũng biết đuối lý à?"
"Bố mẹ ảnh cho em rất nhiều lời khuyên trong công việc, hai đứa em của ảnh cũng ngoan lắm." Khương Hữu Hạ khẽ giọng phân trần, "Hơn nữa em sợ bố mẹ phát hiện ra quan hệ giữa tụi em, lỡ bố mẹ giận quá thì làm sao?"
Vì anh trai cậu nhắc đi nhắc lại mãi nên thật ra trước khi về quê thì cậu cũng từng thử hỏi Hướng Phi Hành rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!