Vì Hướng Phi Hành đã đề nghị muốn xem thử những nơi Khương Hữu Hạ đã đi lúc tập phục hồi cho anh, nên cậu sẽ cố gắng thực hiện.
Thỏa mãn mong muốn của chồng cậu là một phần thôi, còn lại là do trên thị trấn bây giờ chán quá.
Ngày mười hai tháng Giêng, khi mà tất cả mọi người đều đã đi làm, Khương Hữu Hạ trở thành kẻ dị biệt trong nhà.
Nếu không phải đã có công việc ở thành phố, Khương Hữu Hạ mà thử duy trì tình trạng này nhiều ngày liên tiếp thì kiểu gì cũng bị liệt vào hàng vô công rỗi nghề, lũ đầu đường xó chợ, trở thành nỗi ô nhục của nhà họ Khương. Sẽ có rất nhiều cô dì chú bác tới hỏi thăm bố mẹ cậu, sau đó thi nhau giới thiệu công việc, từ nhân viên nhà máy cho tới bảo vệ ca đêm trong chung cư, muốn gì cũng có. Hồi mới tốt nghiệp đại học, cậu cũng từng bị như vậy.
Hơn nữa đa số đồng nghiệp của Khương Hữu Hạ đều đã về thành phố Giang, cậu nhìn mấy cuộc tán gẫu sôi nổi trong nhóm làm việc, còn có mấy đồng nghiệp ở gần nhà gửi liên kết ghép đơn gọi trà sữa với bữa trưa, đọc mà thèm, nên càng không muốn ở quê nữa.
Sáng sớm dậy đánh răng rửa mặt xong, Khương Hữu Hạ tra tuyến xe buýt rồi ghi lại lịch trình ngày hôm nay. Nhưng vừa kéo rèm cửa ra, trời không chiều lòng người, thời tiết âm u thấy rõ. Thế là cậu lại xem dự báo thời tiết, cũng may là sẽ không có mưa.
Mười giờ sáng, Khương Hữu Hạ mặc thật dày rồi ra khỏi nhà. Cậu phát hiện tuy sắc trời xám xịt nhưng gió không quá lớn, cậu ra tới trạm xe buýt đợi xe mà lưng nóng lên rần rần.
Đang là giờ hành chính nên ngoài đường vắng tanh, khắp nơi của trấn Hòa Bình này đều quay về trạng thái mà Khương Hữu Hạ quen thuộc nhất hồi cậu còn đi làm ở đây.
Bình lặng đến mức tẻ nhạt, tựa như nếp sống muôn đời của người dân nơi đây. Mọi chuyện từ hệ trọng cho tới lông gà vỏ tỏi đều gói gọn trên trục đường chính hình gân lá này, rồi từ đó nối dài tới những xóm làng xung quanh. Ở thị trấn này, cuộc đời của bất kỳ ai cũng có thể bị tìm thấy, bị phơi bày và bị tra xét đến chân tơ kẽ tóc.
Giống như cuộc đời của ông bà nội, ông bà ngoại, của bố mẹ, của Khương Kim Bảo, của cả Khương Hữu Hạ.
Xe buýt của thị trấn không đúng giờ lắm, Khương Hữu Hạ đợi tận hai mươi phút, tay lạnh cóng cả rồi thì xe buýt số năm mới chạy tới.
Thẻ xe buýt lúc trước của Khương Hữu Hạ vẫn còn tiền, cậu quẹt thẻ rồi đi vào tìm chỗ trống, sau đó nhắn cho Hướng Phi Hành là mình đã bắt đầu thực thi nhiệm vụ ông xã giao cho.
Hướng Phi Hành trả lời [Ngoan lắm], và [Ông xã cũng đang đi làm đây].
Điểm đến đầu tiên là trường tiểu học lúc trước Hướng Phi Hành từng ghé thăm.
Đầu tháng Bảy, kỳ nghỉ hè lớp Mười, Khương Hữu Hạ học bổ túc ở đây một tuần thì không chịu tới nữa. Bài tập thì làm không xong, cơm cũng chẳng ngon lành gì. Nhưng vì nghe nói có người lén hẹn hò ở đây, nên cậu cũng khá có ấn tượng với căn lớp trống này.
Khi đó có vài bạn học, bao gồm cả Lý Viễn Sơn, toàn tới tìm cậu, hỏi cậu ở đâu, rồi quấy cậu trong lúc cậu làm nhiệm vụ thím giao. Cậu không muốn mọi người tìm thấy mình nên chạy khắp nơi.
Tháng Tám, cậu đã thực hiện những lần tập phục hồi cuối cùng trong một gian lớp trống ở tầng ba trường tiểu học.
Lớp học này có quạt điện, hơn nữa vẫn còn hoạt động, mỗi tội toàn kêu kẽo cà kẽo kẹt hơi ồn thôi. Hơn nữa sau này còn bị Lý Viễn Sơn bắt gặp lúc anh ta chạy tới đây ăn cơm.
Hôm đó trời nóng ơi là nóng, Khương Hữu Hạ mở quạt số lớn nhất, nói chuyện cũng phải lớn tiếng. Khi đó cậu đã không cần phải đem máy ghi âm mà thím chuẩn bị cho nữa, bản thân cậu vốn nói nhiều, thỉnh thoảng buột miệng nói mấy câu vô thưởng vô phạt với người trong điện thoại. Hướng Phi Hành chẳng bao giờ đáp lại, mà thế thì lại càng đúng ý cậu.
Nhưng hôm đó, Lý Viễn Sơn đứng phía sau quan sát cả buổi trời, đợi Khương Hữu Hạ kết thúc cuộc gọi video mới lên tiếng: "Hữu Hạ, em nghiêm túc dữ vậy."
Khương Hữu Hạ hết cả hồn, quay đầu lại phát hiện là anh ta thì không được vui cho lắm: "Anh làm gì ở đây vậy?" Cậu cảm thấy không gian cá nhân của mình bị xâm nhập.
Thời điểm đó cậu đã học được khái niệm này ở trên mạng.
Nhưng không như lúc ở cùng với anh họ, những lúc chỉ có hai người, Lý Viễn Sơn sẽ không cười nhạo Khương Hữu Hạ, hơn nữa còn rất tốt với cậu. Hắn bình tĩnh hỏi: "Hữu Hạ, anh nghe anh Kim Bảo nói em đòi lên thủ đô chơi. Rốt cuộc là em muốn đến đó chơi, hay là muốn đi tìm hắn?"
Khi đó Khương Hữu Hạ vẫn chưa nghĩ đến những chuyện này, nên khăng khăng nói mình chỉ là muốn lên thành phố thôi.
Lý Viễn Sơn hỏi cậu: "Hay anh dẫn em đi nhé." Khương Hữu Hạ từ chối ngay.
Có rất nhiều chuyện cậu không muốn kể cho Hướng Phi Hành nghe, cậu thấy nói ra chẳng được ích lợi gì.
Hơn nữa cảm xúc của cậu khác với Hướng Phi Hành. Khương Hữu Hạ không nhai đi nhai lại nỗi buồn của bản thân, là bởi thời gian của nỗi buồn chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc đời của cậu. Mỗi một ngày nên là một khởi đầu mới. Cậu như thế này đã rất hạnh phúc rồi.
Khương Hữu Hạ quay gian lớp học rồi gửi cho Hướng Phi Hành, còn giải thích bằng tin nhắn thoại: "Ông xã, em từng dẫn anh tới đây làm rồi nè."
Thật kỳ lạ, Hướng Phi Hành gửi lại ngay một tràng dấu chấm lửng.
Khương Hữu Hạ xem lại video, đồ rằng suy nghĩ của Hướng Phi Hành lại méo mó rồi, chồng cậu cứ hở ra là nghĩ tới mấy chuyện đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!