Chương 28: R28, I12

Phòng giám sát hai mươi bốn giờ nhỏ hơn phòng bệnh của Hướng Phi Hành kha khá.

Điều dưỡng gắn điện cực cho anh, miếng điện cực kim loại dán chặt vào da đầu, đỉnh đầu được cố định bằng mũ lưới. Các dây điện cực được chia ra thành từng sợi nhỏ rồi bó lại thành một dây nối với máy.

Anh không nhìn thấy bộ dạng mình hiện giờ, chỉ nhớ hồi cấp ba cũng từng được kiểm tra tương tự.

Mất quyền hoạt động tự do dẫn đến sự nhàm chán và lê thê.

Anh nói với Khương Hữu Hạ là mình đi công tác, có tiệc xã giao, uống khá nhiều rượu, dặn em yên tâm không sao hết, giờ anh phải đi ngủ.

Khương Hữu Hạ không nghi ngờ gì, còn gửi cho anh hoạt động thường ngày tẻ nhạt của mình, cũng chúc ông xã ngủ ngon.

Nhưng sáng hôm sau khi Hướng Phi Hành xem điện thoại thì một tin nhắn cực dài của Khương Hữu Hạ hiện lên.

Thời gian gửi đi là một giờ rưỡi sáng, muộn hơn giờ ngủ bình thường của Khương Hữu Hạ.

[Ông xã thương mến: Bao lâu nay em vẫn chưa nói với anh, lần đầu tiên em "gặp được" anh là vào năm em học lớp Mười. Khi đó tuy di chuyển không tiện, nhưng anh vẫn đẹp trai y như bây giờ. Anh vừa làm phẫu thuật xong, trên đầu còn quấn băng gạc.

Làm sao mà em quen được anh á hả, là vì thím em giúp việc cho nhà anh. Mùa hè mà anh làm phẫu thuật não, mẹ của thím bị bệnh, thím phải về chăm sóc. Khoảng thời gian đó thím bận bịu lắm, nên đã giao nhiệm vụ tập phục hồi cho em. Thím cho em 50 tệ một ngày, em tích cóp lại, bỏ chung với tiền tiêu vặt em tiết kiệm trước kia, cuối cùng mua vé máy bay tới thủ đô.

"Đần" mà anh nhắc đến là anh họ em gọi đầu tiên. Ảnh thấy thím làm việc ở thủ đô cực nhọc quá nên đâm ra ghét cả anh.

Lý Viễn Sơn ngày nào cũng tới nhà anh họ chơi, thấy em tập phục hồi cho anh thì bắt chước gọi theo. Em đã sửa bọn họ rồi, em bảo anh tên Hướng Phi Hành.

Khi đó bọn họ ở nhà toàn nhiễu em, thím rầy thế nào cũng không chịu thay tính đổi nết, nên thỉnh thoảng em sẽ cầm điện thoại ra ngoài, dẫn anh tới nơi khác, toàn ở quanh làng Thụ Phong thôi, những chỗ ít người lui tới ấy.

Tiếc nhất là lúc anh tới đây tìm em, vì anh chưa biết những chuyện này nên em cũng không dám nói, nên em không dẫn anh đi được.

Lần đầu gặp nhau ở thành phố Giang là em đã nhận ra anh rồi. Mới đầu em cũng định kể anh biết, nhưng tụi mình yêu nhau nhanh quá, em lo nếu nói ra thì anh sẽ sợ em, nghĩ em là kẻ bám đuôi, làm tổn thương tình cảm của tụi mình, nên em không nói. Xin lỗi anh.

Nhưng em thật sự không phải kẻ b**n th** đâu, lúc tới thành phố Giang, em không biết anh cũng ở đó. Em tới thành phố Giang là vì em không muốn ở lại thị trấn nữa thôi. Em không có ý định đi tìm anh.

Em nói những chuyện này là muốn anh biết rằng, tuy là em biết anh từ sớm, nhưng em không có ý đồ gì khi tiếp cận anh cả.

Thật ra lúc nhỏ em cũng không hiểu rõ tính cách của anh, chỉ vì thím em từng kể là anh học rất giỏi, được mọi người trong trường yêu mến, cũng siêng năng nữa, cho nên em có phần ngưỡng mộ anh và thành phố mà anh ở.

Trên đây là câu chuyện về "Đần" mà anh muốn biết. Nếu anh còn chuyện gì khác muốn biết nữa thì cứ hỏi em.

Tối ngày mốt em lên tàu về rồi, em nhớ anh lắm.]

Tin nhắn của Khương Hữu Hạ chỉ vỏn vẹn có vài trăm chữ, nhưng Hướng Phi Hành nhận ra em đã xóa đi sửa lại rất nhiều.

Theo như hiểu biết mới của anh về Khương Hữu Hạ bây giờ thì em không thích kể những chuyện đã xảy ra mà có kết quả không được tốt. Chẳng hạn như chuyến đi đến thủ đô và khoảng thời gian em làm giáo viên thỉnh giảng.

Khương Hữu Hạ chỉ kể mỗi chuyện em bị lừa tiền thuê trọ, đó là vì em đã đòi lại được tiền.

Hiếm khi Khương Hữu Hạ lại giải thích tường tận chuyện mình không muốn nói đến thế, chắc là vì lo Hướng Phi Hành giận thật, cho nên em mới viết bức "tâm thư" này tới tận nửa đêm về sáng bằng tất cả tấm chân tình.

Hướng Phi Hành cảm thấy dùng câu chữ để trả lời Khương Hữu Hạ không đủ thể hiện tâm trạng của anh, nên trước tiên anh chỉ trả lời: [Anh biết rồi. Ông xã vẫn đang bận, đi công tác xong về nhà nói sau nhé.]

Thật ra phần lớn nội dung tin nhắn anh đều đã biết trước rồi. Vì tối qua trước khi ngủ, thím Lưu đã tìm thấy những bản ghi âm cũ.

Thím Lưu còn cố ý nói thêm, bảo hồi đó con trai mình đang ở tuổi ngỗ nghịch, nói năng không suy nghĩ, bây giờ đã sửa nết lại rồi. Mong Hướng Phi Hành nếu có nghe được thì đừng để bụng.

Anh mở ra nghe thử, vô tình nghe được tiếng chuông khá giống với tiếng của chiếc lục lạc kỵ sĩ.

Cũng là thứ âm thanh trầm đục. Nó ngân lên vài tiếng, rồi Khương Hữu Hạ bắt đầu hỏi: "Anh nghe được mấy tiếng chuông?"

"Ba tiếng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!