Chương 27: I11, R27

… Phi Hành? Chúc con năm mới vui vẻ!

Phải đấy, lâu rồi không liên lạc với nhau nhỉ… Đêm giao thừa thím nhận được tin nhắn chúc Tết của anh em con, còn cho con trai thím xem nữa. Thím bảo nó, hai mươi năm thím ở thủ đô đúng là không uổng phí. Ít ra ba anh em Phi Hành vẫn còn nhớ tới thím.

Thím vừa về nhà, mới đáp sáng nay. Phải, nhà thím đi du lịch, đi từ mùng hai rồi, đảo Phuket.

Không, không, con trai thím không phải doanh nhân gì đâu, chỉ mở một nhà máy thực phẩm nho nhỏ thôi, thu nhập đủ sống ấy mà.

Còn con thì sao, Phi Hành, giờ đang công tác ở đâu rồi?

Thành phố Giang? Con đến thành phố Giang rồi ư?

Không có gì, thím nhớ tới họ hàng của thím, thím có thằng cháu cũng đang ở thành phố Giang. Nhưng thành phố Giang rộng lắm, tuy là không bằng thủ đô.Nếu một người bỗng nhiên phát hiện người bạn đời mà mình tưởng đã nắm rõ người ta trong lòng bàn tay dường như đang giấu một bí mật không thể cho ai biết, thì người đó nên làm gì, và làm như thế nào?

Sau khi nỗi kinh ngạc vì bắt gặp người quen trong video của Khương Hữu Hạ đã giảm bớt, Hướng Phi Hành nhanh chóng hoàn hồn, bắt đầu nhớ kỹ lại mọi chuyện đã từng xảy ra giữa mình và Khương Hữu Hạ.

Điều mà anh có thể chắc chắn bây giờ là thím của Khương Hữu Hạ chính là thím Lưu giúp việc cho nhà anh mười mấy năm trước.

Nếu anh gạt những giấc mơ kỳ lạ dạo gần đây và những cảm xúc tiêu cực đã nảy mầm sang một bên và đứng ở lập trường của một người theo thuyết vô thần để phân tích lại từ đầu, anh có lý do để hoài nghi, rằng danh tính thật sự của người mà Khương Hữu Hạ lặn lội tới thủ đô để tìm kiếm có khả năng sẽ khiến anh kinh ngạc, nhưng cũng khiến anh toại lòng.

Đầu tiên, tuy xét bề ngoài thì từ "đần" không liên quan gì đến anh, nhưng nếu suy xét tới thời kỳ tập phục hồi hậu phẫu mà bản thân anh không có ấn tượng gì mấy, thì lại khá hợp lý.

Thứ hai, ánh mắt sáng rỡ của Khương Hữu Hạ vào lần đầu tiên gặp anh đã gieo thêm vào lòng anh sự hồ nghi. Cảm xúc mà anh từng cho là "tiếng sét ái tình" có lẽ không phải là như vậy.

Hơn nữa, câu đầu tiên mà Khương Hữu Hạ hỏi anh là, anh có đang độc thân không.

Nhưng hồi mới quen, Khương Hữu Hạ trông non nớt lắm, chẳng dám làm gì vượt giới hạn. Đến cả nắm tay và hôn môi cũng toàn do Hướng Phi Hành chủ động, nên anh đâu có nhận ra Khương Hữu Hạ đã yêu thầm mình bấy lâu nay.

Còn tại sao không tới tìm anh sớm hơn, chắc có lẽ là vì xấu hổ rồi. Thảo nào hai năm qua em luôn bám dính lấy mình.

Nếu Khương Hữu Hạ đã yêu thầm mình từ rất lâu, vậy thì mọi nghi hoặc trước đây dường như đều đã có đáp án.

Hướng Phi Hành không cầm lòng nổi, muốn tìm thím Lưu để hỏi thăm tình hình rõ hơn, nên anh nhắn tin chúc mừng năm mới cho thím, hỏi thím chừng nào tiện thì có thể gọi điện thoại với anh không.

Trước khi bác sĩ tới phòng bệnh để xem kết quả đo điện não, anh lại xem thêm một vài video nữa trong điện thoại của Khương Hữu Hạ.

Lần này tâm trạng Hướng Phi Hành đã khác, chí ít thì nỗi đau âm ỉ đêm qua đã biến mất, giờ chỉ còn lại sự tò mò và h*m m**n thăm dò một phần quá khứ mà Khương Hữu Hạ chưa từng cho anh biết mà thôi.

Ngày thứ hai Khương Hữu Hạ mười sáu tuổi tới thủ đô, thím Lưu xin nghỉ một ngày để đưa em đi bảo tàng thủ đô. Trong lúc tham quan bảo tàng, Khương Hữu Hạ hắt xì rất nhiều. Chắc có lẽ đây là điềm báo của bệnh viêm mũi.

Tham quan xong, hai thím cháu đi ăn vịt quay, Khương Hữu Hạ chụp rất nhiều ảnh, trong số đó đã có đường nét sơ khai của bố cục chụp đồ ăn thường thấy hiện nay.

Thím Lưu chụp cho Khương Hữu Hạ một tấm ảnh kỷ niệm ở cổng chính bảo tàng. Em mặc một chiếc áo phao màu đen, đầu đội mũ len, mặt trắng phát sáng, tay trái giơ chữ "V", cười ngây thơ và đáng yêu làm sao.

Trong tấm ảnh có hai người lạ đi ngang qua, họ đều ngoái đầu lại nhìn gương mặt của Khương Hữu Hạ.

Khương Hữu Hạ đến tìm mình ư? Làm sao em quen được mình? Thím Lưu kể cho em biết sao? Tại sao em đã đến thủ đô mà không xuất hiện trước mặt mình? Nếu không gặp nhau ở thành phố Giang thì em và mình phải bỏ lỡ nhau bao lâu nữa đây?

Một rưỡi chiều, trợ lý của Hướng Phi Hành đến sớm hơn bác sĩ một chút.

Trợ lý về nhà Hướng Phi Hành để lấy hai hộp lục lạc tới đây. Bác sĩ xem qua chiếc lục lạc, rồi cầm từng cái lên lắc thử vài cái, tạm thời không tìm ra được ẩn số nên quyết định sẽ thử nghiệm tiếng chuông này trong thời gian giám sát điện não qua video hai mươi bốn giờ, để xem nó có ảnh hưởng gì tới hoạt động não bộ của Hướng Phi Hành hay không.

Việc giám sát điện não qua video kéo dài hai mươi bốn giờ sẽ bắt đầu từ chiều mai. Trong thời gian này, Hướng Phi Hành không được làm việc, cho nên anh phải hoàn thành nốt công việc tồn đọng trong chiều và tối nay.

Thời gian của anh đang rất cấp bách, cộng thêm việc tâm sự trùng trùng sau khi hoài nghi Khương Hữu Hạ yêu thầm mình từ nhỏ, nên anh không tiếp tục xem video trong điện thoại cũ của cậu nữa, thậm chí việc nhắn tin với Khương Hữu Hạ cũng trở nên đứt quãng.

Nhưng đứt quãng không phải vì anh trả lời chậm, anh vừa thấy tin là trả lời ngay, chỉ tại Khương Hữu Hạ ở nhà không được ai thương, bị anh trai sai tới sai lui, làm c* li rửa xe cả ngày trời, chẳng có thời gian trả lời tin nhắn.

Bình thường ở nhà, đến cả việc bật công tắc rèm tự động, em cũng nũng nịu vòi mình đi ấn hộ. Khương Hữu Hạ sống với ai thoải mái hơn, chẳng cần nói cũng biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!